Home
  
Search từ khóa phuongngugia           English alternative text
Image alternative text alternative text alternative text alternative text alternative text alternative text alternative text

Tìm trên Google.com         Tìm trong Site này

 Trước tiên xin hãy đọc lời ngỏ này 

Khiêu vũ múa đôi

Bà xã nhỏ mặt còn rịn mồ hôi đầy xe vô nhà rồi nói như khoe, em mới tập nửa tháng mà mấy chị trong đó hỏi đã tập mấy năm rồi, sau khi mèo khen mèo dài đuôi thì bà xã nhỏ nhắc vụ thích học khiêu vũ, tui nói khiêu vũ cổ điển thời trước từng rầm rộ chớ giờ còn ai đâu mà… múa đôi. Bà xã nhỏ nói là em chỉ khiêu vũ thể dục, trên TV em thấy người ta khiêu vũ thay cho tập thể dục bla… bla.

Nói vụ khiêu vũ, thời 1984 Nhà Văn hóa (NVH) q1 là nơi đầu tiên tổ chức khiêu vũ để các học viên có điều kiện sinh hoạt giao lưu bla… bla. Anh Lương Bằng Vinh, tức Vinh “què”, được Ban chủ nhiệm NVH là cô Hiệp (Chủ nhiệm), anh Điệp (phó CN) giao trách nhiệm cùng đám tổ nghiệp vụ phát động phong trào bằng cách chiều 18 giờ 30 bày giàn âm thanh ra sân NVH mở rầm trời, đám nhân viên NVH hè nhau ra nhảy đầm đặng chim mồi đám thanh niên đang thập thò tú tụm coi. Nói thêm, ông Vinh “què” có thằng con trai là thằng Lương Bằng Quang khi đó đâu chừng tám chín tuổi mà sau nổi tiếng.

Khi đó tui chưa để ý khiêu vũ mà chỉ khoái trượt Patin, thằng Tân hợp đồng với NVH q1 rồi nó kêu thợ về làm sân trượt Patin đầu tiên tại Saigon. Lập tức phong trào chơi Patin rầm rộ lan tỏa khắp các quận huyện khác. Khi đó tui mua được đôi giày trượt Patin thượng hạng, thỉnh thoảng có khách nữ thuộc hàng VIP tới chơi là thằng Tân chạy kiếm tui gãi đầu hỏi mượn đôi giày cho khách. Có lần tui đang chơi bị nó chận hỏi mượn giày, bên cạnh nó là một em dòm rất kiêu sa nghe nói là ở “bển” về đang háo hức nhìn bà con trượt ào ào. Dù đang tức cái bản mặt thằng Tân đang nhăn nhở cười nịnh, nhưng do không thể từ chối ánh mắt năn nỉ của người đẹp nhìn mình. Tui lột giày đưa cho thằng Tân. Bữa sau thằng Tân giả lả đề nghị tui chia lại đôi giày trượt Patin của tui cho nó, tui gật đầu.

Phong trào khiêu vũ ngày càng mạnh, Noel năm 1985 các NVH chật cứng thanh niên sinh hoạt. Do thấy tui cùng bà xã (cả) nhảy lọng cọng quá, chị gái biểu cậu học khiêu vũ cho giỏi đi, giờ mà nhảy như cậu thì quê chết. Tui theo học lớp khiêu vũ của vợ chồng thằng Phước, khi đó NVH q1 có các lớp khiêu vũ của 3 vũ sư là thằng Phước (vợ nó theo phụ dạy), thằng Chung cao kều cỡ mét chín, dòm nó in như cây tre, và một thằng nữa tui quên tên, học viên đông lắm nên thầy nào cũng dạy liên tục hai ca. Thằng vũ sư Chung thấy tui ngày nào cũng tập dợt khiêu vũ từ chiều 17 giờ cho tới 21 giờ mới về nên nó mời tui café rồi nhờ phụ dạy, nó bật quẹt cho tui đốt thuốc: “Thấy anh Phương rảnh quá nên mới dám nhờ”. Thế là tui khi thì phụ thằng Chung, lúc thì phụ thằng Phước, cả thằng vũ sư nữa mà do dạy nhảy ở NVH q1 thời gian ngắn là nó xuất cảnh nên tui không nhớ tên. Thời đó thằng Nguyễn Hưng (sau qua Mỹ rất nổi tiếng) ở Câu lạc bộ Bến Nghé là vua của điệu nhảy Chachacha với kỹ thuật siêu hạng 16 bước khóa chân trong một khuôn nhạc. Thằng Từ Hoàng Thông ở NVH q3 được bà con công nhận là vua điệu Rumba nhờ nó biên đạo mấy bài chuyên đề thượng thặng.

Bữa đó, bố Minh là nhân viên bảo vệ NVH q1 chung tổ với anh Ba tui biểu Phương ơi bố nhờ mày giúp một việc, mày dạy cho con bé cháu của bố gấp cho nó biết nhảy để nó vô làm vũ nữ ở vũ trường Festival, mày tính bao nhiêu tiền cứ nói bố bảo nó trả. Ông già thiệt, chỗ thân tình như bố Minh và anh trai tui mà bày đặt, tui biểu bố nói con nhỏ đó mai tới đây, mỗi ngày học nó trả tiền một ly café đá của con. Sáng sau bố Minh dắt cô gái tới, tui hỏi cô gái em có từng thử nhảy đầm bao giờ chưa, cô ta lắc đầu, tui biểu giờ em xoay một vòng rồi bước vài bước theo nhịp đếm của anh bla… bla. Lại nói, khiêu vũ cổ điển gồm 7 điệu cơ bản, cô gái thân dáng hơi gầy thiệt có khiếu mần vũ nữ. Theo yêu cầu của cô gái cùng sự cố gắng của cô ấy, chỉ sau một tuần là cô gái đã cười tươi ngoài sân nhảy NVH q1 cùng tui mặc dù đầu vẫn bị cúi nhìn chân và miệng thì lẩm nhẩm đếm một hai ba bốn… Sau vợ chồng thằng Phước thầu sân NVH q1 rồi sửa sang thành CLB hiêu vũ Thính Vũ kiếm ăn nên nhà cửa bla… bla.

Khiêu vũ, tui biết tụi thằng Cao (sau nó dạy nhảy ở CLB Nguyễn Du), thằng Thắng, tụi nó quyết chí khổ luyện để thi lấy bằng rồi ra làm vũ sư, so với mấy đứa đó thì phuongngugia tui không bằng, chớ mang so với dân nhảy đầm a-ma-tơ thì tui đây đầu bảng. Tui cho rằng nhảy đầm khỏi cần biểu diễn nhiều mà chỉ cần nhảy cho ra nét, lâu lâu lả lướt một vài “phăng” đòn tay nhẹ nhàng là OK. Nhảy đầm giỏi rồi nếu muốn “đụng hàng” không khó vì có rất nhiều chiêu, dễ nhứt là chỉ cần cho đào te xoay, khi ngả người xuống đào lạ thường phản ứng giống nhau là sợ mình đỡ không nổi khiến em bị té lăn thì quê thí mồ, do ẻm đang bị tâm trạng đó nên (nói khẽ không thôi ăn cái táng phù mỏ) ảnh mặc sức xoa… ú nàng (nhẹ thôi nhen, vuốt mạnh là bị phát hiện cố ý chơi xấu đó). Còn với đào nhảy giỏi thì phải chiêu khó chớ chiêu thường là bị các nàng hóa giải liền, hãy đẩy cho nàng tưởng mình cho nàng xoay thế nhưng nàng xoay nửa vòng lập tức giữ nàng rồi mình nghiêng giống vô đòn tay đảo người, khi đó nàng lúng túng sợ mình xoay bị vướng nên sẽ giơ tay (với mấy nàng nhảy kém thì chớ có phăng đòn tay đòn chân này nọ vì các nàng đâu biết, tui từng mém bị văng mắt kiếng hai lần), khi đó mình không phăng phéo chi hết mà chỉ là đẩy cho nàng xoay tiếp, nàng sợ rớt nhịp lật đật xoay và khi đó thì… cam ơi là bưởi, còn nữa mà thôi. Lại nói, vô sàn nhảy, bản nhạc điệu Slow vửa nổi lập tức đèn tắt tối mò, bà con kéo nhau ra sàn nhảy chật như nêm, ai nấy đứng y một chỗ ôm cứng tình tứ (ôm mà cứng thì được chớ ôm mà… mềm thì chết bỏ mẹ), dám do vậy mà mấy anh già tuy sợ đột quỵ vậy chớ rất khoái dắt bồ nhí vô khiêu vũ. Những khi ban nhạc chơi điệu Tango vui vẻ hay điệu Rumba nhẹ êm là thiên hạ rút về ghế ngồi. Đó là lúc tui “lên luyn” dắt đào lả lướt để rồi nghe những tiếng vỗ tay.

Hồi theo vợ (lớn) về sinh sống tại huyện Châu Đức, Bariavungtau, tui từng mướn mặt bằng của anh Năm Thể (Chủ tịch Hội Chữ thập đỏ huyện) tính mở café khiêu vũ, trước đó tui về Saigon được anh hai tui dắt ra chợ Saigon mua băng Video dạy khiêu vũ, lựa đã đời mà khi kêu tính tiền thì thằng chủ sạp bán băng đĩa xua tay nhứt định hỏng chịu lấy tiền mà là kính biếu anh T vài cuốn băng. Nói thêm, khi đó anh hai tui là phó Chủ tịch HĐND kiêm Đội trưởng Đội 814 phường Bến Thành. Q.1. Tui tính toán rằng thanh niên công nhân các nông trường cao su rất đông mà sinh hoạt giải trí lành mạnh thì không có gì vậy mở café khiêu vũ sẽ thu hút hàng trăm thanh niên nam nữ, vừa được tiếng vừa có miếng. Tui mở dạy khiêu vũ với cam kết học 15 ngày miễn phí, nếu chịu thì đăng ký học để tui có thu trả tiền mặt bằng và điện nước…

Nhè bỏ ra một mớ tiền sửa sang cùng mua sắm vật dụng chưa kể đầu máy và TV để học viên coi băng… được chừng mười ngày thì thằng Khảm là cán bộ phòng Văn hóa Thông tin huyện cùng thằng Bảo là nhân viên VH-TT xã Kim Long tới cà kê xin bia chai Saigon uống, thấy ngon ăn bữa sau hai thằng nọ lại tới khiến tui phải trốn vô lô cao su phía bên kia đường. Chưa nghĩ ra cách chi đối phó thì bữa nọ ông chủ nhà xỉn đâu hỏng biết mà về nhà ra trước nạt hỏi mấy nhỏ phụ quán Ba Phương (là tui) đâu khiến mấy nhỏ hết vía. Khi nghe nói chú Ba không có đây thì ông chủ nhà đuổi hết học viên về và bắt “đóng cửa để tao ngủ”. Rứa là dẹp. Bà con chắt lưỡi anh Ba tổ chức thiệt bài bản thấy ngon quá mà sao chưa khai trương đã dẹp uổng vậy. Huhu.

Khi tui theo bà xã về miền quê sinh sống. ông già tui nghe nói mới kêu tui về Thủ Dầu Một, ổng viết bức thơ tay dặn tui tới giao tận tay cán bộ phụ trách văn phòng Tỉnh ủy Bariavungtau mà khi đó ông Phặm văn Hy (tức bác Tư Hy) đương nhiệm Bí thơ tỉnh ủy. Chẳng là ông già tui muốn gởi gắm thằng con út cho bạn cũ. Lá thơ đó tui đã giữ lại mà không chuyển.

Khi anh Thường vừa trúng Bí thơ xã Kim Long, ảnh tới nhà mời tui tham gia công tác địa phương cụ thể là phụ trách Văn hóa-Thông tin xã. Trước đó tui được mời (dự thính) họp Hội Nông dân huyện. Bà phó chủ tịch trố mắt khi thấy tui, được giới thiệu tui là đại biểu thuộc xã Kim Long bả nhăn mặt “dòm tướng ông này mà nông dân chi trời”. Khi anh Thường lên tiếng mời, tui nói xin để suy nghĩ sẽ trả lời. Tui gọi điện về hỏi ông già, nghe tui nói điều kiện nơi xã Kim Long tui đang sống giống Thủ Dầu Một hồi 1979-1980, nếu khác chỉ là thầy chú ngày nào cũng phiền nhiễu dân tình gài kiếm độ nhậu (do tui đang bán quán nhận nên biết rõ). Nghe tui nói thì ông già suy nghĩ rất nhanh rồi biểu tui không nên tham gia.

Nói thêm, ai từng sống nơi vùng sâu vùng xa thời chín mấy đều biết ở địa phương cấp xã người nắm chức Bí thơ là uy quyền sinh sát nhứt, đám nhân viên xã thì nay vô làm mai bị đuổi. Với đám công an xã thời đó thì phuongngugia tui đủ thực tế để tuyên bố rằng người nào mời ăn nhậu thì người đó tự nhiên trở thành bất khả xâm phạm, vì nếu đụng chạm người đó đồng nghĩa với đụng chạm tới công an xã mà nơi miệt sâu miệt xa thì bố bảo kể cả một dân chơi cao bồi làng dám giỡn mặt công an, cứ gọi là gô cổ về xã uýnh chết mẹ, công cụ hỗ trợ là roi điện bấm một phát lập tức thằng nọ nhìn thấy đủ mặt tổ tiên, vừa tỉnh lại mở mắt ra đã nghe hỏi muốn thử lần nữa hôn mậy. Khi đó dòm thằng dân quỳ lạy các ông công an còn thành kính hơn má nó thắp nhang phật.

Nói dóc chơi

Thử nhìn ra ngoài xa ai cũng thấy rõ chắc chắn đã có sự đi đêm từ cấp chóp bu để cháu nội của Mao Trạch Đông, một thằng nhóc dòm mặt mũi bị thịt ngu ngốc, mới ngoài 30 tuổi khơi khơi được phong hàm cấp tướng.

Nhìn lại gần bà con phát hoảng, một chú nhỏ với chức danh hạng bét phó hiệu trưởng gì đó mà đùng một phát lên máy bay đi họp Trung ương.

Sự kinh hãi của thiên hạ tăng gấp đôi khi chứng kiến một bí thơ quận ủy nhỏ nhoi tối qua còn dạ thưa rối rít mà sáng nay nghiễm nhiên bằng vai phải lứa Ủy viên BCH TW với ông sếp là Bí thư thành ủy. (Ủy viên TW đảng, về đảng ít nhứt cũng Bí thơ tỉnh ủy, về chánh quyền ít nhứt cũng Bộ trưởng hoặc tương đương).

Hỏi kỹ hóa ra một đồng chí là con trai tể tướng, còn đồng chí kia được “cơ cấu” trước khi ông già ruột về nghỉ hưu vài ngày.

Nhìn lại, chế độ nay từ lâu đã mặc định tư duy theo kiểu “Xưa nay có ông phó nào cam tâm tình nguyện phục tùng ông trưởng, nếu có chỉ là do trong tâm thái vui mừng vì mới được thăng chức mà thôi”.

Nhớ, có thời thông tin vỉa hè đã nói cạnh khóe đến sự hục hặc giữa hai ông chánh, phó tể tướng, một người mang họ Nguyễn Tấn và một người thuộc dòng họ Nguyễn Sinh lừng lẫy.

Sự bất đồng như trên đã nói (nếu có) sẽ khiến nghị viện mới mạnh tay đối với chánh phủ bởi khi Quốc hội có người đứng đầu vốn từ trong cái “chăn” Chính phủ mà ra, cử tri hy vọng sự nghiệp giam sát của Quốc hội sẽ “sát” hơn, sự nghiệp “bắt rận“ của Quốc hội sẽ tinh tường hơn như lời ông nào đó từng nói trên mạng in tờ nét.

Trong bối cảnh các ông vua tập thể (theo cách gọi của một vị nguyên Chủ tịch QH) với thế lực khác nhau đều khoanh tay bàng quang quan sát, cả hai ông họ Nguyễn lâm vô thế phải tranh thủ bằng được sự ủng hộ của người đang đứng giữa hiện nắm chức danh nguyên thủ quốc gia về phía mình. Nếu đúng như vậy thì đó là lúc để ông Tư Trương ra tay giành lấy vị thế phải có của chức danh chủ tịch vốn bị coi chỉ là hình thức. Nhận định của nhà báo kỳ cựu đã làm việc ở Việt Nam nhiều năm là ông Roger Mitton đã cho rằng: “Ông Sang không ưa ông Dũng, nhất là khi ông Dũng tái đắc cử sau khi đã có nhiệm kỳ đầu nhiều sai lầm như thế” (http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/08/110803_new_cabinet_analysis.shtml). Vậy là đã rõ tương quan lực lượng giữa ông Ba và ông Tư. Bác Ba Phi từng nhận định rằng chỉ với một thời gian cần thiết là ông Tư họ Trương sẽ trở thành nhân vật số 1 của chế độ với đầy đủ nghĩa đen và nghĩa bóng, có thể điều đó sắp diễn ra vì đây chính là thời cơ của ông Tư Trương mà ông nhà báo Roger Mitton nhận định là "một lãnh đạo có kinh nghiệm đã tiến thân lên vị trí hàng đầu..."

Lại nói, khi tìm hiểu sâu hơn, ta biết ông Tư Trương trước đây vốn ngang cựa ông Ba Nguyễn, trong khi ông Ba Nguyễn được nâng đỡ lên như diều thì ông Tư Trương dù không có ai chống lưng nhưng rốt cục vẫn cứ lên. Nhiều người cho rằng vị trí Thường trực BBT chỉ là hữu danh vô thực nhưng qua việc một ông họ Lê từ vị trí Bộ trưởng một Bộ cực kỳ quan trọng qua thay thế vị trí ông Tư Trương vừa nắm giữ thì e nhận định trước đây của bà con là không đúng.

Thư ngỏ gửi nhạc sĩ Tô Hải

Thưa nhạc sĩ Tô Hải, cháu là Phương hiện tạm trú tại Thủ Dầu Một, trước hết cháu xin phép được gọi nhạc sĩ bằng bố. Thưa bố, do tình cờ đọc lại một trong số những cuốn sổ tay ghi chép công việc hàng ngày của ông già con mà con còn lưu giữ, xem trong cuốn sổ ghi chép công việc hàng ngày thời ông già con là Phó văn phòng Bộ Văn hóa kiêm Trưởng phòng Liên lạc (sau đồi là Văn phòng II) tại tp/HCM số 170 Nguyễn Đình Chiểu mà thấy có tên của bố trong đó, và con đã chụp ảnh lại như dưới đây:



Từ năm 1985 do thất vọng về đảng, thông qua hàng ngũ những người lãnh đạo, mà ông già con đã muốn nghỉ hưu bằng cách báo cáo miệng rồi không tới cơ quan nữa (thế là Hội Văn nghệ Sông Bé chủ yếu là tập trung làm việc tại nhà con mà không phải ở trụ sở cơ quan Hội). Tới năm 1987 nhà nước mới đồng ý cho ông già con chính thức “nghỉ hưu mất sức” bằng Nghị quyết số 54/QĐ-TU của Tỉnh ủy Sông Bé do Bí thư Nguyễn Văn Luông ký ngày 11/11/1987.

Mặc dù ông già con đã nghỉ nhưng vẫn đóng góp nhiều ý kiến khi chú Nguyễn Minh Triết (khi còn là Bí thư tỉnh ủy Sông Bé) và sau này là anh Mai Thế Trung (khi còn là Trưởng Ban Tuyên giáo tỉnh ủy) tới nhà hỏi ý kiến về một số việc… Ngoài ra còn tham gia viết và biên tập rồi cho ra mắt đọc giả tỉnh nhà cuốn sách “Sông Bé đất nước con người” do tỉnh chủ trương ấn hành (chắc do ông già con ngứa nghề viết lách cộng với tính thích lưu danh tự nhiên của con người, sẵn dịp kiếm thêm tí tiền nhuận bút).


Ông già con từng nói: “Bố theo bác Hồ, theo đảng đi làm cách mạng để giải phóng dân tộc, người dân có cơm no áo ấm. Nay đảng này biến chất không xứng đáng là đội ngũ tiên phong của giai cấp công nhân nữa nên bố nghỉ thôi…”.

Thưa bố Tô Hải, con đã đọc hồi ký của bác Trần Độ, của bố, con cũng thấy tên của bác Mai Vy trong danh sách những người ký tên lên bản kiến nghị về Bô xít. Con đồng tình với nhận xét cùng lời khuyên của bố về “cách mạng hoa nhài” ở Việt Nam.

Con tin rằng với tính cách của ông già con cho dù nếu còn sống cũng chưa chắc dám công khai bày tỏ suy nghĩ thật (chính kiến) của mình như bác Trần Độ, như bố, cùng nhiều vị khác. Ông già con đã từng là đội trưởng đội công tác cải cách ruộng đất tại địa bàn huyện Nho Quan tỉnh Ninh Bình nên chắc chắn sẽ rất khiếp sợ khi nghĩ tới viễn cảnh bị xử lý vì bị quy thuộc thành phần chống đảng. Chuyện ông già con do thất vọng mà từ bỏ đảng CS chỉ bằng hành động tiêu cực là lặng lẽ vứt bỏ thẻ đảng cùng không đăng ký sinh hoạt đảng tại bất kỳ chi bộ nào sau khi về hưu đã chứng minh điều con nói.

Thưa bố, chắc chắn là qua thời gian công tác dù ít hay nhiều bố cũng biết về ông già con. Phần con năm nay là 49 tuổi (con sinh năm 1962 tại Hà Nội). Những năm ông già con công tác tại Sài Gòn con không có điều kiện được biết nhiều, và con xin bố nêu ý kiến nhận xét của bố về cá nhân ông già con. Hoặc giả bố chưa từng có nhận xét (chỉ là sơ qua) về ông già con (tức Nguyễn Chính) thì nhân đây xin bố cho biết ý kiến nhận xét của bố trên trang mạng của bố. Mà có gì đâu việc bố công khai nhận xét về tư cách cùng lối làm việc của một cố đồng liêu khi con trai ruột của người đó đã tha thiết đề nghị. Phải không “ông già gân”?

Ông anh Thạch “ròm” tức Từ Nguyên Thạch bên báo Người Lao động từng (tự động) hứa sẽ có bài viết về ông già con đăng trên báo của ổng nhưng rồi lờ tịt. Con cần gì những lời khen kiểu “Đồng chí Nguyễn Chính là người anh cả của ngành Văn hóa Thông tin hai tỉnh bla… bla”. Con chỉ muốn biết những đồng liêu cùng thời của ông Nguyễn Chính, cùng trải qua khói lửa chiến tranh khốc liệt, cùng trưởng thành trong môi trường mà người ta được đề bạt lên chức chủ yếu là do năng lực làm việc cùng đạo đức cá nhân (con muốn biết ông Mai Vy nghĩ thế nào về cấp dưới Nguyễn Chính mà chắc khó có điều kiện. Con muốn biết ông Cù Huy cận nghĩ thế nào về cấp dưới Nguyễn Chính mà không bao giờ có thể) như nhạc sĩ Tô Hải nghĩ thế nào về đồng liêu một thời là Nguyễn Chính. Bố ạ.

Con đã đọc Entry số sau cùng của bố viết, con cho rằng bố đã mất công vô ích khi làm cái việc gọi là dã tràng xe cát, múc nước đổ đầu vịt. Ngày xưa thời loạn 12 sứ quân, các ông lãnh chúa sẵn sàng hy sinh bất kể bao nhiêu quân lính mục đích để chiếm đoạt địa bàn cùng lợi lộc từ sự cung nộp thành quả lao động của nhân dân, trong đầu chỉ có suy nghĩ rằng “Đất đai trong thiên hạ ai cướp được là của người ấy”. Nhà nước hiện nay bắt nguồn từ thành quả qua suốt quá trình đấu tranh vũ trang dẫn tới cướp chính quyền từ tay giặc Nhật. Đấu tranh vũ trang dẫn tới lật đổ chế độ ngụy quyền tay sai của Mỹ. Cướp và lật đổ. Do tư tưởng dùng bạo lực cách mạng để bảo vệ chuyên chế vô sản chi phối nên trước là ông Phạm Thế Duyệt và gần đây là ông Đinh Thế Huynh công khai thẳng thừng tuyên bố “Không thể có đa đảng, không cần đa đảng” nghĩa là tuyệt đối không có chuyện chia sẻ quyền lực. Đó, bản tuyên ngôn mới nhất là thế đó, làm gì được nhau nào?

Con chào bố, chúc bố ăn uống ỉa đái đều để “ông già gân” lâu lâu ra một entry cho bàn dân thiên hạ biết bố vẫn nhất định chưa chịu chán cơm thèm đất thích nghe kèn. Bố nhé.

Ngoài ra, con khuyến mãi cho "ông bô" câu sấm mà nghe đồn là của Trạng... Sình:
Dù ai nói ngả nói nghiêng,
Thế trận chuyên chính đã kiềng từ khuya.
Điều bốn hiến pháp từ lâu,
Người nào đòi bỏ bị sâu “đục” liền.

Nói thêm, có phải là bố tự phong, hay do mấy hậu bối thời bao cấp sợ chết đói mà núp kỹ trong chiếc áo công nhân viên nhà nước, gọi bố là “nhát sĩ bảo thủ”? Nghe lạ tai nhưng không đúng, chậc, do ai mặc kệ, con cho rằng bố còn hùng gấp chán vạn lần người khác.

Không ổn tí nào

Ông già tôi (áo đen) chụp tại Cao Bằng

Chỉ vài tiếng đồng hồ nữa là phiên tòa phúc thẩm xử vụ án 2 bao cao su nhãn hiệu "One Number"(?) nổi tiếng sẽ bắt đầu. Sau phần tranh luận tại tòa thì những ai quan tâm sẽ đoán biết được kết cục mà không cần phải chờ tòa nghị án. Trong khi đợi theo dõi qua trang Dân làm báo, phuongngugia tôi rảnh rỗi lan man vài dòng.

Ông già tôi từng với tư cách Bí thư đảng ủy cơ quan Ban Tuyên huấn TW phê bình hai vợ chồng tay tổ Tố Hữu vì khuyết điểm “hay quên” đưa tiền chợ cho đồng chí cần vụ khiến đồng chí ấy mặc dù có lãnh lương đều nhưng vẫn không tiền gửi về cho vợ con nơi quê nhà Thanh Hóa nên ít lâu sau ông già tôi nhận quyết định công tác biệt phái tỉnh Cao Bằng cho tới khi được gọi về nhận công tác cải cách ruộng đất. Vụ cải cách ruộng đất tôi từng hỏi hai lần mà cả hai lần ông già tôi đều nói qua chuyện khác, ổng chỉ nói khi đó công tác ở Ninh Bình (thời đó một số cán bộ người miền nam tập kết ra bắc được chọn lựa phân công phụ trách các đội cải cách). Hỏi bà già thì bà già tôi kể khi bà già tôi bị quy kết (chưa đấu tố) là đảng viên Quốc Dân đảng thì ông già tôi kịp thời xin chuyển về Ban kiểm tra cải cách thành phố Hà Nội rồi ngày nào cũng tranh thủ đạp xe đạp về làng Thanh Trì ăn bánh cuốn (chắc là để bảo vệ người yêu khỏi bị các đồng chí của mình mời xơi món dao phay).

Sau giai đoạn cải cách, do ông Tố Hữu thù ghét cá nhân mà ông già tôi bị đạp từ Ban Tuyên huấn TW qua Hội Liên hiệp Văn học Nghệ thuật TW ngồi cạo giấy. Cũng do ông già tui từng có thời lính lác tại VP Tiểu ban giáo dục thuộc Ban Tuyên giáo TW do ông Hà Huy Giáp làm Trưởng Ban. Năm 1965 ông sếp Hà Huy Giáp đang nắm trọn quyền Bộ Văn hóa, dòm thấy thằng em cũ thê thảm quá nên tội nghiệp mà can thiệp để ông già tôi về Bộ Văn hóa rồi bố trí làm thư ký riêng. Sau một thời gian thì trên bố trí ông già tôi đi làm công tác ngoại giao nước ngoài, cũng vì bà già tôi bế con nhỏ lên kêu khóc với Thủ tướng Phạm Văn Đồng mà ông già tôi được ở lại. Về công tác đảng do từng là Bí thư đảng đoàn Ban Tuyên huấn TW nên khi qua cơ quan mới ông già tui trúng Bí thư đảng đoàn cơ quan Bộ Văn hóa. Trải quá trình cùng các vị trí công tác khác nhau từ khi ra miền bắc mà chuyện của thầy chú ông già tui được biết khá nhiều.

Thời còn ở Hà Nội ông già tôi, tức Nguyễn Chính, công tác đảng là bí thư đảng đoàn Bộ Văn hóa, về chánh quyền là Trưởng phòng hành chánh của Bộ Văn hóa kiêm Trưởng phòng B tức phòng Nghiên cứu Văn hóa Văn nghệ miền nam cùng bố trí các cán bộ Văn hóa đi B, luôn cả việc điều động các đoàn văn công đi phục vụ mặt trận. Thời gian ông già tôi công tác tại Phòng B, phòng này nhân sự rất ít chỉ gồm ông già tôi, bác Phan Hòa, bác Đặng Hiệp, bác Phạm Tường Hạnh, cô Hồng Vân, cô Băng (vợ ông nhạc sĩ tóc dài Văn Cao khi ca cái miệng méo xẹo). Bác Bảo Định Giang trước khi trở về chiến trường B2 ngày nào cũng tói Phòng B làm việc. Ông già tôi còn thường tới môt căn biệt thự có lính gác gần Cửa Nam làm việc với bác Lưu Hữu Phước mập lùn là Bộ trưởng Bộ Văn hóa Chính phủ lâm thời Cộng hòa miền nam Việt Nam. Khi Phòng B giải thể thì ông già tôi trở về chức danh chuyên viên Văn phòng Bộ chờ phân công, tiếp đó được cữ giữ chức Phó Văn Phòng rồi ngày 19/5/1975 dẫn đầu đoàn công tác vào tp Sài Gòn tiếp quản.


Trước Hiệp định Paris năm 1973 nhà tôi lúc đó là một căn phòng nhỏ trong khuôn viên số 51 - 53 Ngô Quyền, Hà Nội tức trụ sở Bộ Văn hóa, cạnh đó là căn phòng cơ quan cấp cho bác Nông Quốc Chấn khi đó còn là Vụ trưởng Vụ Văn hóa quần chúng. Sau khi chuyển về cư ngụ trong Khu tập thể Kim Liên thì nhà tôi là một căn phòng tại khu C (nhà C11) còn gia đình bác Nông Quốc Chấn là tiêu chuẩn Thứ trưởng được cấp nguyên dãy 4 căn tại khu B (nhà B15) sau lưng chợ Kim Liên cách nhà tôi chừng vài trăm mét.

Theo trí nhớ của tôi thì Bộ Văn hóa giai đoạn 1970 - 1975 có tới mấy ông Thứ trưởng, bác Hà Huy Giáp (sau này khi lớn tôi mới biết bác Giáp còn là Ủy viên TW đảng Lao động Việt Nam kiêm thứ trưởng, hèn chi đi chiếc xe Vôn ga cải tiến màu đen mới toanh đẹp hơn cả xe Vôn ga đời cũ màu xanh lá cây của Bộ trưởng), khi đó Bộ trưởng là bác Hoàng Minh Giám (nhân sĩ, thuộc đảng Xã hội). Bác Nguyễn Đức Quỳ phụ trách mảng Văn hóa quần chúng. Bác Mai Vy phụ trách tổ chức (bác Mai Vy gần đây tham gia ký tên vô bản kiến nghị gì đó). Bác Hà Xuân Trường là Thứ trưởng kiêm Cục trưởng Cục điện ảnh. Bác Nông Quốc Chấn sau lên Thứ trưởng phụ trách mảng Văn hóa quần chúng thay bác Nguyễn Đức Quỳ về hưu. Còn bác Cù Huy Cận là Thứ trưởng phụ trách mảng nghệ thuật biểu diễn.

Nói thêm những gì phuongngugia tui còn nhớ về ông cố Thứ trưởng Bộ Văn hóa Thông tin Cù Huy Cận, theo lời ông già tui thì khi thành lập chính phủ lâm thời, nhà thơ Việt Minh Cù Huy Cận do đã tốt nghiệp kỹ sư canh nông nên được cử giữ chức Bộ trưởng Bộ Canh nông. Sau Hiệp định Geneve khi Việt Minh tiếp quản miền bắc từ vĩ tuyến 17 trở ra rồi bố trí nhân sự thì a lê xin mời đồng chí nhà thơ về làm Thứ trưởng Bộ Văn hóa đúng ngành nghề chuyên môn tha hồ mà sáng tác. (Ông già tôi với cương vị Bí thư đảng đoàn đảng ủy cơ quan Bộ Văn hóa nên nắm rõ lý lịch của các đảng viên trong đảng ủy Bộ VH).

Cuối năm 1979, được sự chấp thuận của Bộ trưởng Nguyễn Văn Hiếu, ông già tui rời chức vụ ở Bộ Văn hóa - Thông tin về quê và được bạn cũ đang nhiệm Bí thư Tỉnh ủy Sông Bé là Đỗ Văn Nguyện bố trí làm Phó Ty Văn hóa -Thông tin (ngày xưa các ông Phạm văn Hy, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Bariavungtau. Đỗ Văn Nguyện, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Sông Bé, nguyên Tổng Cục trưởng Tổng Cục cao su Việt Nam. Nguyễn Chính, nguyên phó Văn phòng Bộ Văn hóa đã có thời cùng là lính lác với nhau tại văn phòng tỉnh Thủ Biên trong chiến khu D trước trận lụt năm 1952). Từ 1979 -1982 Thứ trưởng Cù Huy Cận chuyến công tác nào vô miền Nam cũng tranh thủ về Sông Bé chơi thăm thằng em cũ. Vẫn giọng nói oang oang, cười khè khè khen miền Nam có trái sầu riêng rất ngon.

Nay nghe bà con la rùm trời nâng ông Cù Huy Cận lên bậc công thần khai quốc nên tôi chỉ là nói những gì đã nghe, đúng sai không biết mà theo lời ông già tôi thì công thần khai sinh ra Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa chỉ gồm những cán bộ Việt Minh đã trực tiếp lãnh đạo quần chúng nhân dân cướp chính quyền hồi 1945 từ tay quân Nhật gồm các đảng viên kề vai sát cánh với chủ tịch Hồ Chí Minh là các ông Trường Chinh, Phạm Văn Đồng, Võ Nguyên Giáp, Trần Quốc Hoàn, Hoàng Quốc Việt, Hoàng Văn Hoan, Nguyễn Lương Bằng, ngoài ra còn có các Bí thư Khu ủy, Bí thư Xứ ủy, Bí thư Tỉnh ủy trở lên tạo được uy tín lừng lẫy với đồng bào nơi công tác có thể kể là các ông Lê Duẩn, Trần Văn Giàu, Lê Văn Lương, Lê Đức Thọ, Tố Hữu, Hà Huy Giáp, Nguyễn Chí Thanh…

Còn một người là bác Đào Duy Kỳ người miền bắc, năm 1977 tại nhà tôi số 22 Nguyễn Trãi q.1 anh em tôi từng ngồi nghe bác Đào Duy Kỳ, là chồng của cô Ngọc Anh là Cục trưởng Cục điện ảnh khi đó, kể rằng (đúng sai không thể kiểm chứng) thời ổng là Bí thư Xứ ủy Nam kỳ thì phó thủ tướng Huỳnh Tấn Phát là chú văn thư sai vặt trong văn phòng. Bác Đào Duy Kỳ nói ổng đã công khai tỏ ra không phục lãnh tụ Hồ Chí Minh, cũng do câu phát biểu “HCM là ai mà bla… bla” của ổng mà sự nghiệp chính trị đang lừng lẫy lập tức nắng chiều).

Khi quân Tàu của Tưởng Giới Thạch thuộc phe Đồng Minh kéo qua nước mình để giải giáp quân Nhật thì Quốc Dân đảng cũng nhờ đó mà trỗi dậy nhảy ra kể công xí phần. Năm 1946 do có mấy ông lớn Mỹ, Nga và Anh đang khoanh dõi mắt nhìn nên việc bầu cử quốc hội đã thực hiện dân chủ nên các đảng phái cứ việc tự do đưa người của mình ra tham gia ứng cử nghị viên theo đúng thể chế dân chủ Âu - Mỹ. Kết quả là Việt Minh buộc phải chia quyền lực cho các đảng phái khác bla… bla.

Còn một người đã từng giữ một trong những vị trí quan trọng bộ máy tuyên truyền chính trị của chính quyền Hà Nội là ông Bùi Tín, hẳn là với chức vụ Phó Tổng Biên tập báo Nhân dân ông Bùi Tín có điều kiện để nắm khá rõ thân thế của nhiều nhân vật quan trọng của chế độ. Hãy hỏi ông ấy.

Còn một cựu quan chức cỡ trung cao từng có nhiều nhận định quan trọng rất đáng chú ý là ông Lê Hồng Hà cựu Chánh văn phòng Bộ Công an. Sao không hỏi ông ấy.

Dám chắc chưa bao giờ Cù tiến sĩ có thời gian 2 năm trời chỉ hai cha con sống cùng nhau rồi được nghe cha mình kể về cuộc đời hoạt động cách mạng của ổng cùng nói những suy nghĩ của ổng về bản chất cùng sự thoái hóa biến chất của chế độ. Cán bộ cỡ bác Cù Huy Cận làm sao mà không hiểu rõ bản chất của đảng quang vinh? Tôi cho rằng ổng im lặng để dành đường hoạn lộ cho con cái sau này thế nhưng anh Cù đã không đáp lại được kỳ vọng của cha mình trên đường công danh. Tôi tự tay nhặt tấm thẻ đảng mà ông già liệng vô sọt rác mang vô cất (vì vậy mà khi anh hai tôi kết nạp đảng, việc xác minh lý lịch phần liên quan tới lý lịch đảng viên của ông già tôi gặp nhiều khó khăn bởi lẽ ông già tôi tự ý bỏ đảng mà không đăng ký sinh hoạt ở bất kỳ chi bộ nào), tôi từng suy nghĩ sao bác Cù Huy Cận khi đã già mà chưa chịu quăng bỏ thẻ đảng giống như đồng liêu cùng thời là nguyên Thứ trưởng Bộ Văn Hóa Trần Độ (khi đã già), như cấp dưới cùng thời là nguyên phó Văn phòng Bộ Văn hóa Nguyễn Chính (xin về hưu trước tuổi)? Rồi tôi tự trả lời là trước đây do tận mắt chứng kiến toàn bộ quá trình những người bất đồng nói chung và các bồ bịch thuộc nhóm Nhân văn giai phẩm nói riêng bị “đánh” tơi bời hoa lá bla… bla nên ổng sợ. Vây đó.

Xin hỏi, liệu có thể nào tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ sẽ được giảm án do tòa án tối cao sau khi xem xét rồi hủy bỏ một phần cáo trạng của tòa án Hà Nội trong phiên xử sơ thẩm do vi phạm trình tự thủ tục tố tụng?

Xin hỏi, liệu có thể nào tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ sẽ được giảm án do áp lực của sự phản đối của các tổ chức nhân quyền và môi trường gì gì đó mà các tổ chức đó không phải là đại diện chính thức của bất kỳ chủ thể nào trong nhóm các đối tác phát triển của Việt Nam, bao gồm Hoa kỳ, Liên minh Châu Âu, Úc, Ca-na-đa và Nhật Bản?

Xin hỏi, liệu có thể nào tại phiên xử phúc thẩm tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ, phần tranh luận công tố viên đuối lý hoàn toàn dẫn đến việc bắt buộc Tòa án phải tuyên trắng án đối với bị cáo?

Xin hỏi lại câu này, liệu có thể nào ngay sau phiên xử phúc thẩm mình mà tiến sĩ Cù Huy Hà Vũ cùng bà xã tươi cười tay trong tay dung dăng dung dẻ đi về nhà trong sự tung hô cuồng nhiệt của hàng ngàn fan hâm mộ?

Hẳn thời gia qua mít tờ Cù Huy Hà Vũ đã đủ thời gian suy nghĩ nhận định rằng sau hơn 2 ngàn 5 trăm ngày nữa sẽ chẳng còn mấy ai nhớ đến mình ngoại trừ những người thân. Mít tờ Cù Huy Hà Vũ xác định bản thân đã lọt vô thế không còn gì để mất nên quyết định sử dụng chiêu “lưỡng bại câu thương” cố tình lưu danh “Cọp chết để da, người ta chết để tiếng” vậy nên mới có những lời lẽ đao to búa lớn như trong “Thư cảm ơn đồng bào” lưu truyền trên mạng in tờ nét.

phuongngugia tôi thấy rất không ổn khi đọc “Thư cảm ơn đồng bào” được cho là của ông Cù tiến sĩ đăng trên các trang mạng thuộc lề trái. Nghe như một lời trăn trối. Về sử dụng câu chữ ngôn từ tôi cho rằng có vấn đề nặng dẫn đến tác dụng ngược với ý đồ của người viết, trong thư ông Cù tiến sĩ tự xưng mình là đứa con của đồng bào khiến người đọc liên tưởng tới đám đào kép cải lương đang trên sân khấu trình diễn mục đích để gọi là “lấy nước mắt khán giả”. Trước đây thằng ca sĩ khùng Ngọc Sơn trong một lần trình diễn mà truyền hình Bà Rịa - Vũng Tàu có phát hình nó trình diễn bản mặt giả vờ khồn khổ miệng mếu máo “Xin bà con thương yêu Ngọc Sơn như con cháu anh em ruột thịt trong nhà”, nhìn điệu bộ thằng khốn khi đó tởm hết chỗ nói.

Tôi phục ông tiến sĩ họ Cù đã dám làm những việc mà tôi không dám làm, thế nhưng bức thư đăng trên mạng được cho là của bà vợ ông ta nhân danh chồng mà viết ra quả thật có chỗ khó ngửi quá: “Một lần nữa Cù Huy Hà Vũ xin cúi lạy đồng bào và nhắc lại lời cảm ơn thống thiết của đứa con xin hẹn ngày gặp lại…” (). Xem nào, không phải hát xẩm, cũng không phải hề chèo, càng chẳng giống hát ả đào mà là y hệt kiểu cách trình diễn của thằng MC Nguyễn Ngọc Ngạn trong băng video ca nhạc hải ngoại Thúy Nga. Đóng kịch dở quá, vụng về quá, khẳng định người mà sinh rồi lớn lên và đang sống ở môi trường miền bắc trong chế độ hà khắc không bao giờ thở ra giọng điệu sặc mùi cải lương ba xu đó được. Và người đọc càng không phải là những chị Xoan hay cô Tư bán cá bán tôm nơi chợ chồm hổm tự phát gần khu công nghiệp nào đó.

Còn hai chiếc loa rỉ sét Phạm Viết Đào và Nguyễn Hữu Quý bị câm hết rồi hay sao mà không thấy lớn tiếng nhắc lại lời khẳng định láo lếu rằng anh Cù sẽ được tha bổng tại tòa để làm trò cười mua vui cho bà con xả xì trét đi?

Diễm xưa

Không giống phụ nữ Bình Định, người đàn bà Quảng Ngãi luôn ẩn sau lưng chồng trong mọi chuyện, thế nhưng nếu có bất kỳ chuyện gì bất lợi xảy ra cho chồng con thì các chị lập tức công khai ra mặt che chắn. Từng sống lẫn lộn chung và mua bán gặp mặt nhau hàng ngày nơi địa bàn huyện Châu Đức, Bariavungtau hơn 6 năm với dân kinh tế mới gốc Bình Định và Quảng Ngãi rồi qua trải nghiệm thực tế mà tôi có nhận xét vậy đó.

Những năm 1990 theo tôi biết đã có câu tương truyền rằng nếu sống bằng nghề trồng lúa thì “Nhất Đồng Nai nhì hai huyện”. Cũng do câu đó mà huyện Xuân Lộc, tỉnh Đồng Nai rất nhiều hộ gia đình từ các tỉnh miền bắc và miền trung tới nhập cư làm ăn sinh sống. Tại huyện Sông Ray thuộc Đồng Nai còn có rất nhiều đồng bào dân tộc Tày từ miền núi cực bắc Việt Nam di cư tự do tới sinh sống làm rẫy ở sâu trong núi. phuongngugia tôi từng nhiều lần tiếp xúc và biết một vài tập quán của họ, nổi bật là tính thật thà đến độ ngờ nghệch…

Tôi có nhận xét rằng các cô gái mặc dù tò mò muốn trải nghiệm cảm giác khi quen rồi đi uống café hoặc ăn cơm với một người đàn ông lớn tuổi, tuy nhiên các cô ấy luôn cẩn thận đề phòng chuyện đàn ông tặng tiền và quà để kết thân… rồi tìm cách "gần gũi". Dù rât hiền dịu ngây thơ, có cô còn hơi chút là đỏ mặt xấu hổ, nhưng tui vẫn cảm nhận được rằng các cô gái luôn sẵn sàng phản ứng quyết liệt mà không thèm coi gã đàn ông ra gì nếu họ phát hiện người đó có… ý đồ xấu với mình.

Tôi quen rồi gặp Diễm là một cô gái gốc Quảng Ngãi mà cha mẹ cô ấy từ ngoài quê chuyển vô tỉnh Đồng Nai lập nghiệp từ những năm một chín tám mấy, nghe giọng nói không biết cô ấy gốc Quảng. Cũng do tánh tôi ham chơi mà tình cờ hai đứa quen nhau, khi đó là năm 2004, tôi 42 tuổi còn Diễm 21. Cho đến tận bây giờ, những Hiền (Đồng Tháp), Diễm (Nhơn Trạch, Đồng Nai), Nguyệt (Xuyên Mộc, Bariavungtau), Mai (Cần Giờ, tp/HCM. Nick name ngưoicongaicuabien000…), Trang (ở Kiên Giang) đều có chung nhận xét rằng chịu kết bạn với một gã đàn ông lớn tuổi gần bằng cha mình là do qua cách cư xử đàng hoàng mã thượng của tôi khiến họ mất dần cảm giác e ngại đề phòng tự nhiên của con gái đối với đàn ông con trai nói chung, đặc biệt là những tên đàn ông đã có vợ.

phuongngugia tôi chẳng tốt lành gì nhưng riêng chuyện toan tính lợi dụng tình cảm thân mật mà tìm cách chiếm đoạt cô gái nào đó thì tôi… đéo thèm. Đơn giản là do tự ái với chính bản thân mình. Chẳng lẽ cứ hơn bốn mươi tuổi thì phải bỏ tiền ra mới có bạn gái nhỏ tuổi? Nếu thật vậy thì miễn. Cô sinh viên 19 tuổi có nick là girl_kiiler nhà ở thành phố Vũng Tàu sau khi quen thân đã vô tư vui vẻ nhận lời mời của tôi đi chơi Mũi Né. Nhìn cô gái, tôi nhẹ nhàng nói: “Em có biết rằng khi đi chơi với anh là sẽ ở lại qua đêm chung phòng? Em có biết ngày mai khi trở về em không còn là con gái nữa? Sao em nhận lời vội quá vậy?”. Cô sinh viên tròn mắt hoảng hốt khiến tôi buồn cười: “Anh sẽ còn mời em một lần nữa, hãy suy nghĩ thật kỹ trước khi trả lời nhé”.

Chắc do ông trời tức giận kêu một tiếng mà thằng tôi buộc phải dạ rồi ngồi y một chỗ kể từ cuối tháng 3/2006.

Lại nói, khi không cón là bồ bịch của nhau nữa, có lần tôi nói với Diễm rằng “Em là cô gái thông minh nhiều thủ đoạn, tuýp người như em khi đủ kinh nghiệm nếu có cơ hội thì sẽ vượt lên trên nhiều người”. Nay Diễm đã có nhà cửa đàng hoàng, nhà cô ấy mua, ở Tân Ký Tân Quý Quận Tân Bình hay Tân Phú cho đó.

Tôi từng đi qua đời Diễm và cô ấy đã đi thoáng qua đời tôi. Kết quả là tôi bị làm một thằng Sở Khanh và Diễm đã rất khinh suất khi lấy chồng. May mắn là từ lần gặp lại năm 2010 sự giận dữ trong Diễm đã được giải tỏa. Mặc dù Diễm không thể trách nhưng tôi cũng áy náy khi biết mình là một trong những lý do khiến tình cảm của vợ chồng cô ấy bị sứt mẻ.

Cùng chủ đề
- Lãng đãng trong trí nhớ
- Tức cảnh sinh tình

Theo nhà cháu thì

Phiên xử nhà ông tiến sĩ Cù tiến sĩ sắp đến rồi mà cho đến sáng ngày hôm nay 28/07/2011 chỉ có ba hào sĩ giang hồ cất
nhời về vụ này. Nhà ông Bùi Tín ra giá rằng Cù tiến sĩ sẽ bị hưởng thời gian nghỉ dưỡng ít hơn án sơ thẩm một tí tẹo. Nhà ông Nguyễn Tường Tâm thì hô khẩu hiệu chung chung cái gì mà sĩ phu sĩ phiếc lại còn ra giá nếu muốn trở thành “Sĩ phu Bắc hà” thì phải thế này thế kia. Nhà ông Nguyễn Ngọc Già thì lập lờ nước đôi rằng có thể thế ấy hay có thể thế nọ. Chung lại là chưa thấy hảo hán giang hồ nào đặt cược về mức án thầy chú do thù ghét tặng cho con trai cụ cố Bộ trưởng Canh nông họ Cù.

Hôm nọ giang hồ các giới đồng lòng hẹn nhau “tụ tập đông người” nhuệ khí hừng hực thế mà thằng mã tà Minh nó chỉ trợn mắt hầm hầm đứng nhìn mà chả dám động tay động chân. Có nhẽ vì thế mà giang hồ đồn thổi bố con thằng Minh đã e ngại tiếng la ó trên mạng in tờ nét của cư dân lề trái. Chết nỗi, cũng tại tin đồn thất thiệt đó đã khiến một số các bác tưởng thằng do áp lực của nhà chú Sam cháu nên hôm ấy thầy chú làm ngơ. Ối giời, thế mà nhà cháu cả nghĩ rằng lính kín Minh do tình cổm với mấy liền chị xinh gái “xuống đường tụ tập”.

Bằng vào cái gọi là giác quan chủ nhật của mình, nhà cháu đây phỏng phỏng hiệp hai này nhà bác Cù sẽ phải bị chụp thêm tội rồi tăng án ấy chứ lị. Tại sao à? Tai vì khi bị thằng chệt nó quát thì thầy chú sẽ đấy anh xem, chúng em giả vờ hiền ngoan để rồi tỉn cho thằng Cù thêm một số năm vì can tội chửi chúng mình vụ bô xít mới cả nhiều vụ khác. Chúng em sẽ rung cây dọa khỉ để bọn dân đen chừa cái thói đòi quyền này kia tức là giảm bớt quyền lực của chúng em. Gần đây bọn dân đen đủ mọi tầng lớp liên tục tụ tập đông người để đòi chủ quyền đất nước mới gay chứ.
(Nhà cháu là nói có sách mách có chứng nhá, thằng chệt sợ chú Sam can thiệp vào để bênh vực mấy quốc gia nhược tiểu nên toan tính đi đêm đối thoại song phương mang lợi ra dụ từng nước khiến chú Sam dù muốn cũng chả làm đếch gì được sất).

Cái nhớn nhất khiến thầy chú buộc phải ra tay quyết liệt với nhà bác Cù là để lấy lại thanh thế nhằm nhanh chóng đập tan từ trong trứng đối với đủ thứ phong trào đang dấy lên trong nước tạo tiền đề cho hoa nhài nở rộ. Thầy chú cũng nhân cơ hội củng cố nội bộ đang bắt đầu phân hóa do manh nha tự diễn biến.

Cũng là bằng vào cái đầu dốt nát của mình, nhà cháu suy nghĩ rồi rất không thích 2 trang mạng Dân làm báo và trang mạng Dân luận với tiêu chí “Không gian mở bày tỏ quan điểm” mà đăng vài Entry của một vài người mang nội dung bôi bác vu khống chủ trương của chính quyền hiện tại về đối sách với đàn anh cộng sản Trung Quốc, nhà cháu muốn nói bài viết "Chúng ta... biểu tình" của tác giả Nguyễn Trung Lĩnh, nhà cháu cũng gốc cộng sản từ khi còn trong bụng mẹ cơ, dưng mà bi giờ thì nhà cháu chả ưa gì cái cờ búa liềm xấu xí. Bằng hiểu biết nông cạn về các đồng chí cộng sản của bố mình, nhà cháu cho rằng từ tận đáy lòng các ông lãnh đạo cầm quyền chả bao giờ muốn làm điều gì bất lợi cho tổ quốc và nhân dân trong vấn đề chủ quyền biển đảo. Bằng chứng là Bà Bảy Vân khi trả lời phỏng vấn của đài BBC đã từng kể lại chuyện xưa nêu rõ quan điểm của cố TBT Lê Duẩn là ”Bằng cách nào cũng phải chiếm lại Hoàng Sa” (http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/12/081214_bay_van_interview.shtml).

Còn nữa, nhà báo nổi tiếng Huy Đức từng có bài viết ngắn nói về vấn đề này mà trang Boxitvietnam.net có đăng, nhà cháu xin trích dẫn để các bác xem qua: ”Ngay sau khi kết thúc chiến tranh ở miền Nam, các nhà lãnh đạo Việt Nam đã bày tỏ thái độ khá kiên định về chủ quyền của Việt Nam đối với Hoàng Sa, Trường Sa, quần đảo mà từ lâu Trung Quốc đã rắp tâm thôn tính.
Tháng 6-1975, Bộ Ngoại Giao Việt Nam gửi công hàm cho Trung Quốc về vấn đề Hoàng Sa. Ngày 24-9-1975, khi gặp Đặng Tiểu Bình ở Bắc Kinh, Bí thư thứ nhất Lê Duẩn đã “yêu cầu phó thủ tướng Đặng Tiểu Bình đàm phán về vấn đề Hoàng Sa và Trường Sa”. Tháng 4-1977, trên đường đi Liên Xô ghé qua Bắc Kinh, Thủ tướng Phạm Văn Đồng cũng đã gửi đến Trung Quốc thông điệp của Việt Nam về hai quần đảo ấy. Tuy nhiên, trước sau Trung Quốc đều một mực “yêu cầu Việt Nam trở lại lập trường trước năm 1974”. “Lập trường trước năm 1974”, theo cuốn sách “10 Năm Chiến Tranh Trung Việt” là “Tuyên bố của Thủ tướng Phạm Văn Đồng năm 1958…”
(http://www.boxitvietnam.net/2011/02/17/huy-d%E1%BB%A9c-cu%E1%BB%99c-chi%E1%BA%BFn-1979-va-hoang-sa/).

Về vấn đề Bô xít, do chánh quyền thực hiện chủ trương với thói quen độc tài không thèm giải thích thấu đáo nên đã bị các tầng lớp nhân dân phản đối dữ dội. Cũng từ hồi tưởng của bà Bảy Vân, từ thời chiến tranh đất nước còn chia cắt, khi Trung Quốc đề nghị được viện trợ cho Việt Nam 2000 xe vận tải vào Trường Sơn nhưng phải cho 500 lái xe người Trung Quốc đi cùng. Chồng của bà, tức nhà ông bí thư thứ nhất Lê Duẩn đã thẳng thừng bác bỏ “Một thằng tôi cũng không cho… Nó nói đưa người vào giúp ta, nhưng thực chất là muốn đưa dân vào lập làng, lập huyện người Tàu ở Trường Sơn và Tây Nguyên. Nắm được Trường Sơn và Tây Nguyên là khống chế được toàn Đông Dương” (http://daohieu.wordpress.com/category/t%C6%B0-li%E1%BB%87u-v%E1%BB%8B-tri-chi%E1%BA%BFn-l%C6%B0%E1%BB%A3c-c%E1%BB%A7a-tay-nguyen/).

Theo nhà cháu thì quan điểm của nhà nước Việt Nam về dự án khai thác Bô xít cùng chủ quyền các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa đã rõ.

Vậy mà một số không ít nhà dân chủ bàn phím cứ nhất định giả vờ không biết mà nói nhăng nói cuội nhà cháu nghe rác tai quá (có người nhầm lẫn rác tai - tức lỗ tai phải nghe lời rác rưởi - với rát tai là phải nghe hoài muốn đau rát lỗ tai).

Là người hiểu hơn ai hết về chế độ, bà Bảy Vân đã phát biểu rằng: ”… cái gì lãnh đạo mình hướng dẫn thì nên làm theo, chứ còn thanh niên tự ý đi chống lại cũng không kết quả gì”. Qua câu đó, nhà cháu hiểu rằng các ông lãnh đạo làm việc theo kiểu độc doán tự quyết, bàn dân thiên hạ cho dù không đồng tình cũng nên tuân theo sự tính toán của lãnh đạo chớ nếu tự ý làm ngược lại sẽ không kết quả gì mà còn lụy thân như "Điếu cày đại hiệp" Nguyễn Văn Hải đó kìa...

Cơ dưng mà nhà cháu thật chả hiểu vụ Bô xít thì các ông lãnh đạo toan tính thế chó nào mà điều lo lắng của ông cố tổng bí thư Lê Duẩn nay đã thành sự thực. Đám người Tàu hiện có mặt khăp nơi tại một số địa phương ở miền Bắc, miền Trung và miền Nam trên đất nước mình, hẳn rồi nơi nào cũng sẽ có một bọn tàu lai nhóc con mắt híp chân ngắn. Ối giời ơi là giời.

Nhà cháu kiến nghị các ông lãnh đạo khẩn cấp xem xét lại mặc dù khí đã muộn.

Là nhà cháu ù lì dốt nát chỉ nói theo cảm tính chủ quan mà thôi ạ.

Nói thêm, nhà cháu nghĩ mãi về cách cư xử nhún nhường của thầy chú với thằng chệt mà không sao hiểu được, bí quá nhà cháu mò mẫm tìm hỏi bác Google thì được bác í giả nhời rằng nhà ông cựu Chánh văn phòng Bộ Công an Lê Hồng Hà đưa ra nhận định: “Có lẽ người ta cho rằng cần có sách lược đúng đắn trong việc đấu tranh với Trung Quốc về Biển Đông nên họ có thái độ như vậy (http://www.anonasurf.com/browse.php?u=Oi8vd3d3LmJiYy5jby51ay92aWV0bmFtZXNlL3ZpZXRuYW0vMjAxMS8wNy8xMTA3MTJfdm5fcGFydHlfcGVyc29ubmVsX21hcml0aW1lLnNodG1s&b=13).

Không cũng là có…

Nói về vụ đá quý, thời điểm 1991 -1994 là thời hoàng kim của dân làng đá Saigon. Hãy nhìn coi, thời đó đi ngoài đường thấy thằng nào đeo túi bao tử Việt kiều, áo quần dày dép toàn thứ mắc tiền xuất xứ “ở bển”, cổ đeo sợi dây chuyền vàng 24k thiệt bự, mười ngón tay đeo tùm lum nhẫn gắn hột đá Ruby và Saphia mà viên nào cũng đẹp long lanh giá trị tiền ngàn dòm cứ như tiệm nữ trang di động, nơi thắt lưng đeo chiếc Phonelink (thời đó chưa có điện thoại di động). Cưỡi xe Dreem II mới cáu cạnh mua ở chợ xe Gia Long giá 7 cây vàng 24k. Rứa thì đích thị thằng đó dân làng đá.

Thời đó đám Việt kiều lâu lâu về Việt Nam ra đường nực dầu thơm đặc trưng ”mùi Việt kiều”, mở miệng ra là ”Ô kê” hay ”À há” khiến đám con Đào con Mận trong xóm nhà bà Năm bà Mười đột nhiên mắc chứng vẹo cổ khi nói cứ ngắc ngứ như đứa câm. Hỏi ra mới biết là do mấy con nhỏ cố tình vặn người sửa giọng làm duyên đặng câu tình anh Mai Cồ Nguyễn Văn Tý hoặc anh Ken Vin Lê Văn Tèo.

Vô quán bia ôm mấy anh Việt kiều rủi đụng nhằm dân đá quý thì là xui, thằng Năm Mít thằng Hai Mát dân miền rừng đâu phan thiết hay Lâm Đồng nghèo khổ nhiều đời nay nhằm thời phát giàu mà ngôn ngữ vưỡn cứ hai lúa mới lên như thường, mở miệng là đù má trước mới nói sau, đi ngang dòm vô thấy con Lan con Huệ đang bá cổ thề thốt với mấy anh Việt kiều thì kêu chủ quán tới thưởng cho tờ giấy lớn 1 vé rồi biểu kêu gấp mấy em đó qua đây nếu không tụi tui đi quán khác à. Đám Việt kiều toàn thứ mới vượt biên chừng ít năm nay, qua bển thất nghiệp phải làm neo (giống ở Việt Nam đi bán vé số) nay về giựt le với xóm nghèo. Nhè đụng dân làng đá toàn thằng vừa bán vừa lừa tiền đô của tụi ngoại quốc nhét chật căng bóp còn dư ra mới vô bia ôm quậy đám gà móng đỏ, bởi rứa mấy anh Việt kiều ở bển chỉ toàn thằng ”Cái bang Casino” sức mấy theo nổi ”các anh đá quý Việt Nam” mà biểu. Thằng chủ quán miệng cười giả lả mà trong bụng tính hơn thiệt mấy cha Việt kiều làm sộp đâu chừng vài bữa là mất tiêu còn tụi đá quý quanh năm đóng góp. Với các em Lan Huệ Hà Phượng thì mấy anh đá quý móc 1 tờ tiền đô đổi ra cả xấp tiền Việt bo cho các em muốn rách bóp. Bởi vậy mấy anh Việt kiều luôn bị hớt tay trên đào đẹp khi đụng dân làng đá Saigon trong quán bia ôm.

Nói thêm về mấy đàn anh dân “Cái bang casino”, mấy thằng thất nghiệp túi không tiền mà ngày nào cũng vô sòng bài, do quen mặt nên bảo vệ mặc kệ cho vô, muốn được như vậy mấy tay chơi này phải tự nguyện đi lòng vòng làm tai mắt cho chủ sòng để phát hiện cao thủ nơi khác tới qua mặt Camera trổ nghề bài bịp. Do quen biết các con bạc nên khi thấy một bác thằng bần nào đó đang hồi vận đen thì thằng cái bang Casino xề tới nhanh nhảu bốc phỉnh của đàn anh rồi đặt đại vô một cửa kể là đổi tay, nếu trúng thì được thằng kia thưởng ít bạc lẻ còn trật thì tại vận con bạc xui quá ráng chịu. Mỗi ngày lòng vòng tại sòng bài một dân chơi cái bang casino cũng kiếm được bạc ngàn. Gom góp được ít tiền sẽ về Việt Nam chơi, trước khi về thì đi lòng vòng trong sòng chờ đàn anh nào vừa trúng cây bài lớn thì hỏi xin điện thoại cũ và mượn thêm tiền của các “đồng nghiệp” khác một hai chục ngàn hẹn khi trở lại sẽ “làm” rồi trả. Mấy đàn anh thứ này về Việt Nam khi ra đường ăn mặc rất à la mốt tóc chải bóng mượt, tới đâu là sực nức nước hoa “mùi Việt kiều”, vô quán bia ôm ngồi vắt giò hai tay ôm eo hai em cứ như big Boss thứ thiệt. Hic.

Nói mới nhớ, có lần vừa bước vô café Ciao nơi ngã 3 Nguyễn Huệ - Nguyễn Thiệp, đàn anh H “voi” gật đầu chào một đàn anh Việt kiều tóc thiệt dài chải bóng mượt ra phía sau, tướng tá cao nhòng nước da trắng nhách mà xanh mét đặc thù của dân sống về đêm, dòm tay đó mặt mũi lạnh lùng dữ dằn tui hỏi là ai vậy anh, ông H “voi” biểu thằng này là đàn em anh C (Việt kiều gốc Tàu), mấy thằng sát thủ bên Mỹ chuyên nghề lái xe Cadillac đi đòi nợ mà mày nghe là nó đó, cả thằng C “Mông cổ” (ông chủ Trung tâm băng nhạc Làng Văn) với thằng Tám V cũng biết nó đó mày Phương.

Nhớ, tui có thằng khách người Mã Lai tên Hâu Chung Sim, nhờ do ngày nào cũng đi chơi với nó mà tui học và nói, nghe được rất nhiều bằng tiếng Quan thoại cái nào không biết tui hỏi nó bằng tiếng anh và nó trả lời bằng tiếng phổ thông, thằng Sim là Mã Lai gốc Quảng Đông nhưng ai hỏi nó có phải người gì hoát gio cân truy, nó đều trả lời tôi là người Mã Lai. Không nhớ ai đã giới thiệu thằng Sim cho tui nhưng sau lần sai thằng T mang bom tới múc nó tại căn phòng chung cư trên lầu một tại Đồng Khởi, thằng Sim thiệt khôn né khỏi ăn bom của tui lần đó. Nghe thằng T kể lại tui thấy khoái thằng Sim rồi tui và nó kết bạn. Nhớ chiều nào thằng Hâu Chung Sim cũng chạy chiếc xe Honda tay ga màu đen hiệu Lead tới cửa hàng tui tay vỗ vỗ phía sau nệm miệng la: ”A Phoóng, li chơi giòng giòng nhình gái khôông mấc tiềng”. Thằng Sim chở tui vòng vòng ngoài Saigon, rồi hai đứa tui cùng áo thung quần tà lỏn đi dép lẹt quẹt vô khách sạn nổi năm sao bến Bạch Đằng ngồi ăn tối uống café. Bữa nào tính đi nhảy đầm thì quần áo chững chạc vô Caravel hoặc Queenbee lả lướt. Có khi hai thằng ngồi ăn cơm dĩa lề đường. Có bữa nó rủ tui đi ăn cái gọi là Mouslim food gồm cá nấu cà ri, đậu bắp nấu cà ri, thịt nấu cà ri, tóm lại cái chi cũng cà ri. Tui rủ thằng Hâu Chung Sim đi ăn món Việt nó lắc đầu không chịu. Còn ăn sáng thì nó khoái bánh mì phết bơ và mứt trái cây kiểu tây ở Gô đa Đồng Khởi bla… bla.

Thằng Sim nói nó qua Việt Nam tìm hiểu cơ hội đầu tư, bạn của nó đang sản xuất nhang trừ muỗi nhãn hiệu Mút sờ lai ở xứ mình, thằng Hâu Chung Sim từng dắt tui vô công ty đó chơi nhiều lần.

Hồi đó thằng khách ngoại quốc nào khi tới Việt Nam chẳng muốn mua đá quý về bán kiếm lời? Doanh nhân quốc tịch Malaysia là Hâu Chung Sim cũng không ngoại lệ. Sau khi nghe ông khách ngỏ lời nhờ vả rồi thỏa thuận về chủng loại cùng giá cả. Tui bắn tin gom hàng Ca bô sông đỏ tức Ruby mài lon bia. Rứa là bà con nào có hàng Ca bô sông đỏ cứ việc mang tới gởi tui bán. Thời đó loại hàng Ca bô sông tức đá Ruby bị dập nát không thể mài giác mà chỉ mài hình nấm tức hình nửa lon bia, thứ hàng đó rẻ rề nên chỉ tính viên mà không tính carat, tỷ như viên hàng 6 carat đỏ nước hai cũng chỉ chừng 80 tới 100 đôn là cùng. Tui cùng thằng Sim đã thỏa thuận là tui bán cho thằng Sim giá 60 USD/carat.

Riêng đàn anh Hoàng Mến cửa hàng bên kia đường gởi tui viên hàng nhỏ xíu mà đòi 30 đôn. Bữa sau tui qua móc tờ 50 đôn ra trả 30 chục còn cho thêm 20 khiến đàn anh cám ơn rối rít. Từ đó luôn tỏ bộ coi tui như em út thân tình. Nói thêm, anh Hoàng Mến là dân đồ xưa cùng thời lại là bạn với anh Phương “Chín ngón” và anh Hải “voi” nên tui nể. Ông Mến rón rén tính vô làng đá, do thấy mấy đứa chủ tiệm vàng bị ăn bom khóc lóc quá trời lại không có thầy nên không dám mua bán chi mà chỉ nhận ký gởi. Hồi tui trở về Saigon năm 2001 nghe nói anh Mến nổi tiếng mua bán ngọc ốc lời lớn, gặp tui ảnh khoe nay đã nhập khẩu Saigon lại mua thêm 2 căn nhà ở Nguyễn Hữu Cảnh q.1. Năm 2004 anh Mến có tìm tới văn phòng tui ở số 8 Lê Duẩn để nhờ tui giúp vài việc trong chuyện mua đấu giá đất của nhà máy đường La Ngà chi đó, nhưng dân nẫu quả thiệt là mau… quên. Năm rồi gọi điện hỏi thăm tui ảnh khoe nay vợ ảnh, tức chị Mai, mở công ty thời trang chi đó tại nhà nơi quận 3 mần ăn khấm khá.

Lại nói, để chứng minh với ông bạn Mã Lai rằng tui chỉ là giúp đỡ không ăn tiền lời, tui bắn tin cho làng đá ngày mai tới cửa hàng tui trực tiếp bán hàng xanh mài (tức Saphia) mà phải là hàng thiệt, nói vậy bà con hiểu rằng hàng sẽ do tui kiểm tra trước rồi mới được đưa ra chào bán cho khách của tui.

Nói thêm, thời đó rất khó nuôi khách hàng là người nước ngoài, mình sợ nó ăn bom mà không dám mua đá nữa. Tuy nhiên khách có chân nó tự đi ra ngoài tìm hiểu và do bị tác động bởi tính hám lợi tự nhiên của con người, vì thế 99% là thằng khách sẽ dính bom. Như thằng khách người Thái Lan vỗ ngực khoe bảy năm nghiên cứu thạch học, kết quả là ngồi khóc hu hu tại trước cửa khách sạn Saigon đường Đông Du q.1. Như đám khách Đài Loan mà bà xã cả của tui giới thiệu, tụi nó là chuyên gia trong ngành hột xoàn tại Đài Loan mà vẫn ăn bom như thường. Khách tự coi hàng xong rồi thuận mua vừa bán, dân làng đá Saigon có tới một ngàn lẻ một thế gài bẫy đám khách ngoại quốc mà vụ Donavic Đồng Nai là thí dụ điển hình nhứt, đám người thuộc một ngân hàng Thụy Sĩ với đồ nghề máy móc lỉnh kỉnh qua Việt Nam bị dính 280 ngàn đôn toàn đá Ruby giả. Đám người Đài Loan năm 2001 tui về Saigon, gặp tụi nó vừa nói tới Hủng pào sựa tức đá quý đỏ, và Lãn pào sựa tức đá quý xanh lập tức hốt hoảng xua tay lắc đầu lia lịa. Hồi mới về Saigon năm 2001, một lần tui đi cùng H “mập” và thằng H “khoèo” tới khách sạn Caravel để bán đá Ruby cho một phụ nữ Việt kiều về Việt Nam với ý định đầu tư, nhà chị ta ở Đà Lạt. Qua tiếp xúc thấy người phụ nữ đó rất hiền hành tử tế, tui tội nghiệp mới khều thằng em trai của bả ra ngoài nói mày gọi điện kêu chị mày hẹn bữa khác giao dịch tiếp chớ bả sắp mất tiền đó. Thằng nọ hiểu ra cám ơn rối rít và móc danh thiếp đưa rồi hẹn khi nào tui đi Đà Lạt ghé khách sạn của nó sẽ miễn phí tiền phòng. Tui xua tay biểu khỏi, thằng đó hỏi xin số điện thoại tui cũng không cho luôn.

Đang nói, làng đá tập trung tới bán hàng xanh mài tại cửa hàng của tui, lựa thứ hàng tốt đưa ra tui coi chớ hàng lô thì khỏi, một lô hàng mấy chục viên xấu đẹp lộn xộn tụi nó đổ ra mất công tui coi từng viên bắt mệt, đó là chưa kể tụi nó trộn lẫn bom trong đó. Anh em bán rồi cứ việc lấy tiền rồi đi chớ vụ tiền cò của tui thì khỏi. Không phải tui chê tiền mà là nhiều lần cố tình nương tay với anh em. Do tánh tui vậy mà dân làng đá nể mặt tui. Thằng Đ “con” ra ngoài rồi còn quay lại nhét túi tui 2 trăm ngàn, nó nói anh Phương mời ông khách ly café giùm em.

Lại nói, hàng đỏ lay thay mài lon bia mà thằng Sim tự tin hay không biết nên mua giá 60 USD/carat thì nó không lỗ mới là lạ. Thằng Sim nhăn nhó than lỗ rồi nhờ tui dắt đi mua hàng bằng đá cẩm thạch mới (là loại đá cẩm thạch nhập từ Hongkong, không phải đá bơm màu) cho nó, tui dắt thằng Sim vô bến đò Cây Keo trong quận 5 kiếm thằng Dũng biểu mày đưa mớ đá mới của mày ra cho ông khách lựa, mày bán giá nào là chuyện của mày, phần anh cứ đúng luật 10 % anh lấy.

Ông khách Hâu Chung Sim lại bị lỗ vụ cẩm thạch. Lần này nó qua kêu tui đưa đá Saphia giả cho nó coi. Tui hỏi nó bộ mua về bán hả (nì giao mại chẹ tung xi trơ cơ huẩy che nì mai ma) và thằng Sim gật đầu. Hic, lại còn thế nữa, không cần biết thằng người Malaysia tên Hâu Chung Sim do bần cùng sanh đạo tặc hay nó là dân lừa đảo quốc tế thứ thiệt, tui không muốn hợp tác vụ làm ăn này với thằng Sim, vì nếu làm vậy thì đâu phải là tui, vậy nên tui vô lò mài của thằng Giàu (sau 2001 thằng Giàu mở công ty bán đá quý, nghe nói có thời nó độc quyền đá quý cho PNJ Phú Nhuận. Con vợ nó hồi nào không biết chi mà nay đi các nước để mua bán lớn. Là ông chủ lớn kệ mày chớ, vậy mà lâu lâu thằng Giàu ngồi trên xe nhìn thấy anh Phương lơn tơn đi bộ nơi Nguyễn Huệ là thò đầu kêu om sòm rồi ngừng xe chạy tới chào hỏi) trả tiền một thanh bom xanh và kêu thằng Giàu mài một mớ đủ cỡ rồi tặng cho thằng Sim và nghỉ chơi với nó từ đó.

Có một thằng mà tui muốn nói thêm về nó, thằng Đ “con” nổi tiếng từ khi nó mua mấy viên Saphia vàng hàng trăm carat rồi mài. Thời điểm 1993 dân làm đá xanh tập trung tại khách sạn Bến Thành đường Lê Thánh Tôn kế chợ Saigon đều chứng kiến mỗi ngày thằng Đ “con” kiếm khoảng 30 triệu đồng tiền Việt Nam. Thằng Đ “con” từng khét tiếng mua bán lớn nhứt trong làng đá quý Việt Nam, trong nhà nó ở Thủ Đức lúc nào cũng sẵn vài trăm ký đá Saphia. Tui nghe kể có thời giá hàng Saphia tại Saigon luôn cả công ty vàng bạc đá quý SJC lên xuống tùy thuộc thằng Đ “con”. Năm 2002, một lần tình cờ gặp khi ngồi café tại Mây Hồng, thằng Đ “con” nói với tui “Em dính vô cá độ đá banh mà tan xác phải vô sân Thống Nhất đi vòng vòng cáp kèo cho khách. Khi te tua quá, vợ bỏ không có nhà ở em theo ông P “đen” mở công ty làm vài tháng để kiếm chút vốn”. Nghe nói sau đó thằng Đ “con” bỏ thằng P “đen” mà ra mở lò mài đá ở Gò Vấp. Bữa tình cờ gặp, nó kêu tui tới chơi mà tui quên tuốt. Có lần do bà xã tui bị giam xe vì bị chụp ảnh vi phạm giao thông mà tui gọi điện cho T “bọ”, tui biểu nay thằng Đ “con” làm đá lại anh gặp nó không, anh T nói thời buổi giờ mà nó cầm năm bảy chục triệu thì làm đá sao được. Sau lại nghe nói thằng Đ “con” cũng lại vụ cá độ đá banh mà đâu mất tiêu luôn. Đám “dân Phan Thiết” tức dân các tỉnh vô Saigon làm đá xanh, thí dụ có 1 ngàn đứa trong đó 70 thằng kiếm được tiền lớn thì 65 thằng do cá độ đá banh mà rách rưới về quê, 3 thằng trở về Phan Thiết nay ông chủ bự là vợ chồng thằng Bảy “nước mía” và hai thằng nào nữa tui quên tên, 2 thằng sống ổn định Saigon là thằng Tiến “con” là dân ở đâu cây số 125 Phương Lâm, và thằng Vang cũng Phương Lâm nay nó là công ty Hồn Ngọc nơi đường Điện Biên Phủ sản xuất tranh đá quý mà tui chưa ghé.

Tới đây, chợt nhớ rằng nhà phật có câu sắc sắc không không, có cũng như không mà không cũng là có. Chợt nghĩ, có ai tĩnh lòng mà từ bỏ tham sân si?
 
Lên đầu trang