Home
  
Search từ khóa phuongngugia           English alternative text
Image alternative text alternative text alternative text alternative text alternative text alternative text alternative text

Tìm trên Google.com         Tìm trong Site này

 Trước tiên xin hãy đọc lời ngỏ này 
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngẫu hứng. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Ngẫu hứng. Hiển thị tất cả bài đăng

Chút tự sự

Đứa con gái đầu lòng của phuongngugia tui với bà cả, năm 1994 khi 10 tuổi đã theo má nó định cư tại Úc, tới nay là 2011, tuổi của nó đã là 27, có chồng cũng người Việt, có 2 đứa con gái, đứa lớn 9 tuổi học lớp 3, đứa nhỏ 6 tuổi nay lớp 1.

Kể từ 1998 khi con bé đã 14 tuổi và được mẹ dẫn về Việt Nam thăm bà ngoại, khi đó tui còn đang bán quán tại Châu Đức, tui có về Saigon mang con gái về quê chơi mấy ngày tới khi nó lớn lấy chồng có con chưa hề về thăm VN.

Sau khi tui bịnh rồi về Bình Dương nghỉ dưỡng bịnh, đứa con gái tui được các cậu cho biết rằng tui bị tai biến liệt nửa người thì hai má con nó gọi điện thăm hỏi, và cha con vẫn liên lạc qua messenger.

Là con gái gọi về hỏi thăm cha chớ thằng tui thiệt cũng chưa gọi điện con gái lần nào, biết cha nó nay không thể làm ăn gì nên con gái tui chủ động liên lạc và nó vẫn gởi tiền về cho thằng em trai cùng cha khác mẹ để em nó mua này nọ

Ngày 29/4, con gái tui gọi về thăm hỏi sức khỏe của tui, hàn huyên cả tiếng đồng hồ nào là hồi này chồng con ra sao, ông bà sui thế nào, các cháu ngoại của ba lớn cỡ nào rồi, tụi nó học giỏi không… nào là ba bớt bịnh nhiều chưa, chị gì đó vợ của ba có khỏe không, con bé nhỏ đi học chưa bla… bla… rồi con gái tui nói cuộc sống hiện nay của tụi con bên này vẫn vậy, cũng như nhiều gia đình người Việt khác, do chỉ có chồng con đi làm nên mặc dù đầy đủ nhưng không dư, ba à con muốn báo hiếu, con muốn gởi chút tiền để giúp đỡ ba ít nhiều...

Nghe đứa con gái nói thằng tui bỗng thấy cảm giác vui xen lẫn chút buồn. Vui vì con gái có cuộc sống tốt, hai đứa cháu ngoại tui được nuôi dưỡng trong môi trường xã hội tốt, tương lai của tụi nhỏ chắc chắn sẽ tốt đẹp. Buồn vì thằng tui đã hoàn toàn không thể thực hiện được dự định từ trước là cho thằng con trai đi qua Úc du học để trước hết nó có tương lai tốt. Và, nay lại có thêm đứa con gái nhỏ vừa 3 tuổi đã vô mẫu giáo.

Trong thực tế đã từ lâu lắm, quan hệ xã hội Việt Nam chỉ kính trọng những ai nhìn bề ngoài có tiền bất kể người nào. Luôn cả một dân chơi hạng bét nhưng nó tạo được vẻ ngoài đại gia thì vẫn cứ được bàn dân thiên hạ dòm bằng cặp mắt ngưỡng mộ ao ước như thường, còn các thằng là quan chức nhà nước chỉ vừa quen nó lập tức đòi kết nghĩa anh em bla... bla. Nhãn hiệu của chiếc xe hơi đang bạn đang xài, chiếc điện thoại bạn cầm nơi tay, đôi giày bạn mang dưới chân là những tiêu chuẩn để người chung quanh nể phục…

Tui ra đời kiếm tiền đâu kém thằng nào, tui xài xe phải là thứ sang, xài điện thoại là thứ nhiều tiền nhứt, giày thay đổi hàng ngày cũng phải là những đôi mắc nhứt, còn dầu thơm thì gởi mua tại Mỹ. Từ ngày bị cơn tai biết quất sụm thì kể bằng không, khi còn khỏe mạnh chỉ lo cho bà vợ cùng thằng con trai chớ có khi nào chịu nhớ mình còn đứa con gái đang sống ở nơi xa và má nó thì phải hàng ngày ra coi tiệm làm tóc để kiếm sống.

Tui nói với con gái rằng ba mà sớm biết có ngày bị liệt như vầy thì trước đây ba đã gởi tiền qua để con bảo lãnh ba qua bên đó đặng ba kiếm cái quốc tịch rồi ba là Việt kiều về kiếm tiền có khi còn ngon hơn. Con gái tui nghe thì biểu bên này người bịnh như ba được chăm sóc tốt lắm.

Hỏi về bà vợ cả, con gái tui biểu má muốn nghỉ ngơi và má sang tiệm rồi về VN chơi một thời gian. Tui lại hỏi sao con không khuyên má lấy chồng đi, con gái tui biểu hồi con mới lấy chồng má qua Mỹ sống một thời gian có mấy người theo má mà có ông nhỏ tuổi hơn má nhưng má không chịu, khi má con về Úc thì mấy ổng cứ tới nhà bác T hỏi chừng nào má qua Mỹ, ba à hồi này má con đẹp lắm ba ơi, người ta theo má quá trời.

Nghe con gái nói vậy tui biếu nó sao con không để ý chọn giùm má con một người, thì vẫn như những lần trước, nó nói bên này đàn ông cỡ tuổi má mà đàng hoàng thì đã có vợ hết, nó nói thêm rằng con nói má về VN ở với ba đi thì má im lặng.

Bà vợ út nãy giờ từ lúc nghe hỏi thăm tới mình thì xích tới ngồi kế bên nghiêng tai nghe ké, khi nghe tới đó thì trợn mắt sầm mặt.

Một mình mình biết

Trong ngôn ngữ hàng ngày tiếng Việt thường diễn đạt tùy theo từng ngữ cảnh cụ thể. Lại nói, thân thằng tui nhiều vợ thì bá tánh từng bàn thổi, người này thì biểu nó đào hoa, kẻ kia lại nói hắn bê bối…

Thiên hạ nói chi mặc lòng, riêng tui thì tự nhủ rằng nói như bá tánh thì con người ta có số, vậy rõ ra số mình khổ, chuyện nhiều vợ tui nào đâu muốn vậy, ngẫm lại tự thấy cũng chẳng hay ho chi, lại càng hỏng được đồng bạc nào khi mình có tiếng là thằng đàn ông hào hoa hay gã ngu phu cà chớn.

Đời tui tới chừng này từng coi ba người đàn bà là của mình, một đã bỏ tui mà mang con đi từ lâu. Ba người đàn bà, mỗi người sanh được cho tui một đứa con, đứa con gái đầu sinh năm 1984, nay 2009 cũng 25 tuổi, thằng con trai cưng sinh năm 1991 nay bước vô tuổi 18, còn đứa con gái út sinh năm 2008, nay hơn mười bốn tháng.

Lại nói, đứa con gái lớn của tui đã có chồng từ lâu và sinh hạ được hai đứa con gái. Hai đứa cháu ngoại của tui thì đứa lớn nay 6 tuổi, đứa nhỏ 3 tuổi.

Một mình mình biết, có những chuyện không thể nói cùng người khác ngoài vợ nhà, rứa thì:
Các mình có hiểu cho anh
Ban ngày nhiều mối tối đành nằm không


Hình ảnh phuongngugia chụp tháng 5/2009 - Sau hơn 3 năm ngồi một chỗ vì bị tai biến MMN :

Image

Pictures

Vài tấm hình của mẹ con gái nhỏ nhé







- Do lỗi của phần mềm tạo khung ảnh. Khi không xem được ảnh thì hãy trở ra Trang chủ và vô trở lại một hoặc hai lần .

Thán đề

Đêm buồn, lâu lắm mới có cảm giác buồn. Thằng tui thấy mình buồn vì… không vui. Mở nhạc nghe chơi, tui lựa vài bản nhạc xưa do các ca sĩ xưa thể hiện. Nằm một mình thả hồn lan man theo nhạc. Có một nhạc phẩm tựa đê là “Em đẹp như mơ”, giọng ca trầm ấm của một nam ca sĩ hòa với cung bậc dịu êm của điệu Rumba nhẹ nhàng khiến thằng tui một phút bất chợt tưởng mình say đắm đang lả lướt dìu bước một em nào đó của một thời đam mê khiêu vũ gần hai mươi năm trước.

Bài hát thiệt hay, lời ca thiệt đẹp, giai điệu cũng rất đẹp, nghe thiệt hay làm ký ức bất chợt như lén hiện về trong lòng khiến thằng tui chợt cảm thấy xúc động. Quả thiệt, quá khứ cho dù vui hay buồn nhưng đã qua nhiều năm và nay nghĩ lại thấy đẹp.

Nghe hết bài hát, phút mơ mộng vụt tan biến để thằng tui thấy mình đang đêm tháng ba trời nóng nên ở trần nằm trên nền gạch, một chân vẫn đang bị co rút chưa thể đi lại được. Thằng tui buột miệng chửi thề và lại hỏng biết mình chửi ai hay là chửi cái chi nên thằng tui bật cười.

Thằng tui nay, rượu thì nào giờ không khoái uống, thuốc lá thì đã bỏ, mà đã không hút thuốc lá thì café cũng không luôn. Anh em quen biết thằng nào mời rủ café tui cũng miễn luôn. Riết rồi hỏng còn người quen nào.

Thân bịnh hoạn không ra ngoài, mọi thú vui gì nay với thằng tui thì kể như không có, ngày mô làm siêng lắm thì ráng tập vật lý trị liệu được một tiếng đồng hồ, không tính thời gian châm cứu.

Mẹ, rứa thì còn chi kêu được là vui ? Hichic. Mà lâu không hết bịnh cũng đáng.

Cánh chim in hình muốn mỏi

Lại nói, thằng tui từng rong chơi đoạn tháng, từ ngày ngả bịnh, tối ngày quanh quẩn trong nhà. Lại vốn bản tánh nào giờ ưa đơn độc nên tui lui về miệt quê để khỏi gặp ai nữa…

Ba năm trôi qua, thằng tui giờ đã quen và chấp nhận chuyện mình không thể đi đứng, từ đó tánh cũng bớt nóng bậy. Tui tự biết nếu không tự giác mà tập vật lý, tập đi vân vân thì kiếp này e rằng ở tuổi 47 phải chịu bị đào thải nghỉ chơi với đời, bởi vậy từ đầu năm đã chịu khó lại nhờ người tới châm cứu mỗi ngày, làm siêng liên tục tự tập mấy động tác cơ bản…

Hàng ngày ra ngoài tranh đoạt với đời sẽ quen, mỗi ngày sáng tối ngồi lỳ bên computer riết cũng quen. Nay, tui tự ấn định kỳ hạn chậm nhứt là cuối năm 2009 là phải đứng lên mà đi về Saigon để lấy lại những gì đáng thuộc về mình.

Vậy đó.

Thơ thẩn , thẩn thơ

Photobucket

Cây nhà :

Nước Tàu chỉ một Dương châu
Ở mình Hoan, Ái hai châu lẫy lừng

Cô gái gốc xứ Nghệ
Vừa nhìn đã thấy phê
Làn da khỏe rám nắng
Ngắm lâu quên lối về

Con gái quê xứ Thanh
Toàn là loại tàu nhanh
“Đây” không “mang bao” nhé
“Có sao, vào đi anh”

Mấy em đất châu Hoan
Rặt một thứ gái ngoan
Anh nỏ “mặc áo” nhá
Vâng, em rất “an toàn”

Các girls vùng châu Ái
Thiệt có tài “mần gái”
Làn da xanh rau má
Thâu đêm "làm" miệt mài

*****

Gái Nghệ An
Choa cam đoan
Về "chuyện đấy"
Khỏi phải bàn

Gái Thanh Hóa
Vụng mà ngố
Còn “chuyện ấy”
Đừng trầm trồ



*****

Quê em nổi tiếng xứ Thanh (*)
Chuyên ăn rau má, phá banh đường tàu

Anh hãy đi đi để đường tàu không bị phá
Anh hãy đi đi cho rau má được thêm xanh

------------
Chú giải (*):
- Bá tánh là người gốc châu Ái, tức Thanh Hóa, phải khuyên nhau "ra nàm thao" mà trên dưới rủ nhau tự sửa mình cho đặng chớ đi tới đâu cũng bị thiên hạ ghẻ lạnh hoài dzậy ?
Hào khí Lê Lợi mô, danh dự nhà chúa Trinh mô mang ra mà xài đi chớ để tủ thờ cho thúi hoắc hay răng ?

------------
(Sưu tầm)



=========
Lá vườn :

Chúc nhau
Lẳng lặng mà nghe họ chúc nhau
Chúc nhau năm mới sẽ mua tàu
Mua tàu để chúng chở hàng lậu
Hàng lậu mua bán mới mau giàu
---
Ca sĩ
Trời cho nó chất giọng ngọt ngào
Ngọt ngào mà nó được bay cao
Bay cao rồi thì quên là nó
Sực tỉnh là nó bị té nhào
---
Con gái
Con gái bây giờ không làm ngơ
Con gái bây giờ khỏi giả vờ
Con gái bây giờ không thờ ơ
Con gái bây giờ thích tiền cơ
---
Rửa
Mấy chục năm qua đời hắn khổ
Nay vừa vô “vê kép tê ô”
Hỏi ra mới hay hắn đi trước
Rửa tiền việc ngon như ăn cỗ
---
Cái ô
Mần cán bộ mà vợ con khổ
Khổ vì hắn đéo có cái “ô”
Ô dù làm quan là phải có
Có nó cuộc đời mới nên thơ


---------------------------------------------------------

Bài cùng chủ đề :
- Ăn rau má phá đường tàu…

Vài dòng cảm khái


Tết Kỷ Sửu sắp đến, thử hỏi trước nay người nào mà không từng có lúc bỗng dưng bồi hồi trước thời điểm tết sắp đến. Còn ba năm nữa sẽ tới tuổi “Ngũ thập tri thiên mệnh” như tôi, mặc dù sinh ra và lớn lên, rồi trưởng thành trong một xã hội có bối cảnh lộn xộn tạp nham vớ vẩn, vậy cũng đã vượt được lên trên nhiều người.

Hôm nay chợt một mình vẩn vơ buồn khi tết về…

Tôi thương nhớ đến cha, người mà lúc ông còn sống tôi vẫn gọi bằng Bố, nay, đã tới cái tết thứ bảy từ khi ông rời bỏ chúng tôi ra đi về cõi hư không ở tuổi bảy mươi mốt...

Nghĩ về mình, tự thấy sức khỏe yếu như tôi hiện nay thì khoảng chậm lắm là không tới mười năm chắc tôi cũng lãnh vé hàng đêm thưởng thức trình diễn của dàn đồng ca giun dế nơi ngoại ô thành phố.

Cuốí năm kiểm điểm lại, ba năm nay nếu lỡ bịnh mà ráng tập tành phục hồi thì cũng kịp thời gian kiếm tiền bảo đảm cho vợ con no ấm khi bỏ họ mà di, ngặt nỗi, thứ người như tôi lười biếng kể hạng nhất, nỗ lực phấn đấu bản thân bằng không, nghĩ lại thấy mình đắc tội với ông già đã khuất, bà già nay đã yếu, lại cả vợ cái con cột quá, làm thân đàn ông như tôi thật không ra gì cả...

Ích kỷ tự kiêu dưới mắt không có ai như tôi kể là thứ ngu dốt bậc nhất, không biết tự thương thân mình rồi đây có khi khơi khơi bỏ mặc vợ con ở lại phải tự bươn chải cuộc sống đời. Thật uổng tiếng một gã từng sống, từng trải nghiệm vượt bao sóng gió hàng mấy chục năm kiếp người.

Vậy đó.

02/1/2009

Không đề

Hồi đó anh đây hào hoa lắm
Bà xã lúc nào cũng chằm zằm
Ban ngày, điện thoại luôn củ soát
Tối thì “cấm vận”, hết muốn nằm...

Lâu lâu, đằm thắm vợ chồng ta
Đồng thuận gia đình, vui cửa nhà
Cà chớn, anh lại đi ăn “phở”
Về nhà, lại bị nghe “cơm” la

Sáng thì đưa "cơm" đi ăn phở
Chiều lo đón "phở" đi dùng cơm
Lưng đau gối nhức, tuổi già đến
Mệt mỏi, vẫn không chịu thờ ơ

Kiếm tiền, bổn phận thằng đàn ông
Vợ con no đủ, đáng làm chồng
Trời già giận dai, đì sát ván
Vợ con thiếu thốn, nhục lắm không

Khốn nạn, thằng tui mãi cứ ngồi
Vang danh ông chủ, thật hỡi ôi
Tiền bạc, vật ngoài thân dễ kiếm
Thân bịnh, chân liệt mãi không thôi

Từ ngày trời già giận xuống tay
Đã ba năm, tối cũng như ngày
Hai bữa, lần gói mì tôm lót dạ
Thằng Phương “Ngũ Gia”, kiếp ăn mày

Cảm đề


Ngày trước thằng tui đào hoa quá
Gieo bao khổ nạn cho đàn bà
Cao xanh giận dữ chơi một vố
Giờ còn côi cút một mình ta
 
Lên đầu trang