Home
  
Search từ khóa phuongngugia           English alternative text
Image alternative text alternative text alternative text alternative text alternative text alternative text alternative text

Tìm trên Google.com         Tìm trong Site này

 Trước tiên xin hãy đọc lời ngỏ này 
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Tản mạn. Hiển thị tất cả bài đăng

Giới thiệu bạn bè


Quy mô của khu du lịch Lạc cảnh Đại Nam văn hiến ở tỉnh Bình Dương được dư luận trong nước đánh giá là mang tầm cỡ châu Á, thế nhưng ít ai biết người chịu trách nhiệm trong việc thực hiện nhiều hạng mục liên quan tới mỹ thuật trong dự án xây dựng công trình khu giải trí hạng nhất Việt Nam lại là một gã trước đó thuộc loại vô danh tiểu tốt chuyên làm quảng cáo pano bảng hiệu.
Anh em ngồi café với nhau tại quán chi đó gần nơi hắn ở, tui tò mò hỏi Võ Minh Tuân tùm chuyện xoay quanh chủ đề tạo hình và điêu khắc nghệ thuật của khu DL lạc cảnh Đại Nam văn hiến, với giọng Bình Định và lối diễn đạt gọn nhưng đủ ý nghĩa, Võ Minh Tuân say sưa kể tùm lum đủ thứ chuyện từ lúc cùng với 3 nhóm đã từng trúng thầu thực hiện công trình ở khu DL Suối Tiên được gọi tới nghe ý tưởng của ông chủ lớn sau đó bắt tay làm mô hình khảo thí cho tới khi được đích thân ông D giao việc thực hiện…
Do phuongngugia tui yêu cầu lần 2, thằng Tuân mới chép cho tui vài file ảnh trong Laptop của nó để tui làm tư liệu cho entry này: “Tất cả hình ảnh này của em được chụp và lưu giữ từ khi xây dựng khu Đại Nam”. Xem qua các tấm hình của thằng Tuân, tui biểu: "Nè chú em, anh thấy có vài tấm, nhất là tấm hình chụp khi đang thi công cổng, tấm hình có chiếc xe Honda nè đã đăng trên vài trang mạng". Thằng Tuân nói: "Tất cả hình đều là của em chụp, em có chép cho anh bạn cũng làm trong đó để nó lấy mẫu, chắc nó cho người nào đưa lên mạng. Em còn thấy tấm này người ta in lên lịch nữa" (chà chà, nếu thiệt vậy thì khi in lịch rồi mà bị kiện thì có nước khỏi bày bán).
Thằng Tuân lại cười nói, khi em được anh D chọn giao thi công các hạng mục mỹ thuật của Đại Nam, anh S bên B.IDC tới chơi thấy vậy kêu em tới trang trí nội ngoại thất nhà hàng của ảnh.

Kể từ sau khi chị C giao em độc quyền về mảng quảng cáo cho công ty của chị ấy thì nhiều đại gia cho lính tới kêu em tới giao việc trang trí nội thất và thiết kế sân vườn cho mấy ổng. Các công ty ở Bình Dương cũng giao nhiều việc lắm làm mệt muốn chết. 3 năm qua em giao công ty quảng cáo của em cho bà xã cùng vợ chồng đứa em quản lý, hiện em đang bận thực hiện vài dự án trồng rừng khá lớn tại Đắc Lắc, đất của em gần một khu đất của anh Đ. HAGL. Nói thiệt, em cũng học được từ anh D nhiều lắm bla bla.

Tui post vài tấm hình để bà con xem chơi.















Tạp nhạp

Wikileaks ba xạo?

alternative text

Oái, trang Wikileaks hắn chôm chỉa cách chi mà công điện tuyệt mật của Huê kỳ cũng bị tụi hắn tung hê trên mạng in tờ nét khuyến mại cho bà con, vậy bức ”Công điện” của Lãnh sự quán Mỹ? đã nói chi rứa?
Ông giá Hai Lúa biểu ổng đã có lời nhờ anh em Wikieaks ra tay nghĩa hiệp giúp đỡ ổng bằng cách công bố các bức công điện nội bộ của các chánh quyền độc tài cho tụi hắn chết cha.

Giải tán bạo loạn

alternative text

Úy trời, kỳ rứa hề, nước miềng vốn nổi tiếng thế giới với nền chánh trị ổn định ghê gớm lém mừ. Dân miềng ngoan như bầy cừu nhát như con cáy. Vậy cách răng mà bạo loạn cho đặng?
Thiệt tình cái nhà VTV nói neng chi lọa, đưa tin rứa khiến ông già Hai Lúa kinh hãi tưởng bá tánh nổi giận xuống đường tới nơi. Đồ quỷ làm người ta hết hồn.

Có phải là ông Thành nói?
“Chức tổng biên tập chẳng ăn nhằm gì cả, khi cả ngành truyền thông yếu ớt và bị thao túng có hệ thống, nhưng việc các tổng biên tập của các tờ Pháp Luật, Thanh Niên và Tuổi Trẻ đồng loạt bị thay thế đã đánh dấu một bước lùi cho nền dân chủ.” (http://www.nguoi-viet.com/absolutenm2/templates/?a=137747&z=321)

Các anh tài đất Kinh Bắc

alternative text
Xin tôn vinh hai doanh nhân thành đạt, hai đại gia xuất thân xứ của các liền anh liền chị Bắc Ninh Ngô Nhật Phương và Nguyễn Thạc Thanh đã góp công lớn làm cho dân giàu nước yếu.
Báo Đất Việt có bài ‘Bẽ mặt’ đại gia đi Rolls-Royce trốn thuế hàng chục tỷ đồng” (http://www.pagewash.com/nph-index.cgi/000010A/uggc:/=2fonbqngivrg.ia/Ubzr/xvaugr/Or-zng-qnv-tvn-qv-EbyyfEblpr-geba-guhr-unat-puhp-gl-qbat/20119/169187.qngivrg) nội dung nói về một doanh nhân “là cánh chim đầu đàn của Hội Doanh nghiệp trẻ Bắc Ninh và đạt được vô số danh hiệu cao quý, nhưng doanh nhân Nguyễn Thạc Thanh đang bị tố cáo lừa đảo, trốn thuế hàng chục tỷ đồng”.
Ông bà xưa có câu "Quê mùa dốt nát", trước Nguyễn Thạc Thanh còn có Ngô Nhật Phương cũng nổi đình đám, mấy thằng nhà quê ngoài sự bán mạng thì còn biết làm gì?
Lại nói, đọc qua bài viết phuongngugia tui cười thầm tưởng gì chớ nếu là ở Việt Nam thì cứ 10 đại gia có 2 thằng thuộc "nhóm lợi ích" kiếm tiền nhờ quyền lực chính trị, 1 thằng làm giàu hơi sạch, còn lại 7 thằng là thứ ma mặc áo giấy mới làm người.
Trong bối cảnh xã hội nhiễu nhương nước đục béo cò loạn thế xuất anh hùng như Việt Nam hiện nay thì người hiểu chuyện đều biết chỉ khoảng bắt đầu từ quý 4 năm 1999 có luật thuế GTGT thì toàn thằng thứ nghèo rách đói ăn đột nhiên giàu lớn cứ như có phép lạ. Chừng có thằng bị bể ra thiên hạ mới hay tụi nó toàn thứ bán mạng làm ăn gian dối gian lận cướp tiền thuế rồi cứ vậy mà theo nhau thành đại gia. Nói có sách mách có chứng, ông chủ của cái kêu bằng “Tập đoàn Kinh Bắc” đó kìa, sau khi bể nó núp kỹ một thời gian… rồi tà tà ra tự thú, nay vưỡn cứ “lại-da” như thường, vô tới cửa Sheraton thằng bồi kính cẩn cúi rạp chào mừng ông chủ lớn doanh nhân thành đạt.
Hỏng nói đâu xa, phuongngugia tui cũng biết chừng gần cả chục thằng thành kính thờ thần VAT chỉ sau vài năm thằng nào cũng cả năm bảy chục tỷ. Có thằng võ giỏi mỗi tháng cướp kho lúa của Nhựt cũng được hơn 10 tỷ, từ 2001 tới 2003 nó kiếm trên dưới 300 tỷ, do sợ bị bắt mất hết nên giải tán tiền bằng cách mua đất. Sau đất lên giá, rứa là cóc nhái hóa đại gia, nay thành ông chủ tập đoàn này nọ.
Nói về ba vụ trốn thuế các kiểu như mua bán hóa đơn, úp thuế hải quan, nhập thiệt tái xuất giả dạng tạm nhập tái xuất, chuyển hàng Trung cộng qua Mã Lai, qua Thái dán mạc… nếu so với các đàn anh phía nam thì đám em út phía bắc còn phải học hỏi dài dài.
Nhớ, hồi con lăn lộn làm cò hóa đơn trong làng công ty từ cuối năm 2001 qua nửa cuối năm 2002, phuongngugia tui từng gặp một em tên H là dân Thái Bình ra Hải Dương “làm ăn” mà nay nghe nói là chủ một khách sạn lớn phía bắc, em H. đó chắc nhà mở đại lý thuốc liều nên vô Sài Gòn tìm mua hóa đơn GTGT trắng (tức cuốn hóa đơn chưa viết gì) mang ra Hà Nội bán lại cho thiên hạ làm chứng từ đầu vào mà chỉ cần có cái “búa xấu” đóng vô cuốn hóa đơn là OK, cho dù là cuốn hóa đơn đó mua tại đường Lê Lợi quận 1 chẳng sao: “Anh đóng dấu tròn lên hóa đơn cho em, con dấu bằng củ khoai cũng được”. Và do hết hồn bởi sự liều lĩnh điên rồ của em H nọ mà thằng tui lắc đầu hỏng chơi, hỏng dám chơi với em H đó. Nói thêm, “búa xấu” tức là con dấu của công ty nào đó bỏ trốn khỏi trụ sở và đã bị cơ quan quản lý thuế thông báo tới các địa phương khác.
Nói thêm về vụ loạn thế xuất anh hùng, báo chí vẫn câu view bằng cách loan tải ông chủ này giàu tiền cỡ 1 ngàn tỷ, ông chủ nọ 2 ngàn tỷ mà không hề biết một nhân vật mà theo phuongngugia tui là hạng nhứt Việt Nam, nội cái lạc cảnh du lịch của thầy đã trước sau khoảng 5 ngàn tỷ chưa kể hàng chục khu công nghiệp, khu dân cư hành chánh cùng vài tập đoàn này nọ, ai ở BD đều biết đất đô thị là của B. IDC, còn đất ngoài đô thị ai muốn đầu tư gì đều phải xin thầy mà nói cho đúng là phải mua lại của thầy, thương hiệu bánh mỳ NL nổi tiếng vừa chết thê thảm cả ngàn tỷ cũng do thật sự không biết nên vô tình qua mặt thầy và đã phải trả giá.
Giả tỷ nếu bữa nào đó mát trời thầy cao hứng mở miệng tự nhận đứng thứ 4 VN (tất nhiên Bitexco và hệ thống kinh tài do cậu cháu "thầy Tư", tức Mr. four nắm giữ luân phiên chia nhau đứng thứ 1 và thứ 2 còn vị trí thứ 3 nay thuộc về HAGL) thì các loại Mai Linh cùng các ông chủ tập đoàn nọ ngân hàng kia phải chia nhau sắp hạng 5 hạng 6 hạng bảy tám bla bla. Hic.
Sẵn nói luôn rằng ông bà có câu “Đa kim ngân phá luật lệ” thiệt linh, ai hỏng tin thì đây:
“Nhiều cầu thủ lẫn lãnh đạo các đội bóng cho rằng, với lệnh triệu tập này VFF đã tỏ ra thiên vị với Công Vinh và “nể” bầu Kiên quá mức đến độ quên cả luật lệ”. (http://danviet.vn/59480p1c27/cong-vinh-len-doi-tuyen-tu-cau-lac-bo-ma!.htm)
Ông già Hai Lúa biểu VFF là tổ chức tấm cỡ quốc gia, ông sếp của tổ chức này bắt buộc phải là đảng viên cộng sản, đọc tin tức trên báo chí ông Hai Lúa hồ nghi sếp VFF sợ bầu Kiên vì một trong hai lý do, hoặc chả đẹp trai quá phong độ hào hùng quá, hoặc là chả nhiều bạc tiền đang tài trợ cho tổ chức VFF đó.

Cướp kho thóc của Nhật:
- Nhận diện công ty bán hóa đơn
- Những nẻo đường trốn thuế VAT - kỳ 1
- Những nẻo đường trốn thuế VAT - kỳ 2
- Những nẻo đường trốn thuế VAT - kỳ 3
- Đám thằng ngu bày đặt cướp thóc
- Chạy thuế
- Có gan thì làm
- Trốn thuế tiền tỷ, đại gia vẫn lướt Rolls-Royce

Từ vạ miệng tới không dại nào như dại nào?

"Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa ghi nhận và tán thành bản tuyên bố, ngày 4 tháng 9 năm 1958, của Chính phủ nước cộng hoà nhân dân Trung Hoa, quyết định về hải phận của Trung Quốc.
Chính phủ nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa tôn trọng quyết định ấy và sẽ chỉ thị cho các cơ quan Nhà nước có trách nhiệm triệt để tôn trọng hải phận 12 hải lý của Trung Quốc, trong mọi quan hệ với nước Cộng hoà nhân dân Trung Hoa trên mặt bể".
Chuyện nhà cầm quyền Hà Nội thông qua ông Phạm Văn đồng gây ra vạ miệng thì đã rõ.
Thế nhưng tại sao tới giờ này Hà Nội vẫn không chịu sửa sai (như sau cải cách ruộng đất) mà lại đồng tình với thằng chệt nhất định không chịu đưa vụ việc ra trước Liên Hiệp Quốc và Tòa án Quốc tế để đòi lại Hoàng Sa và 8 mỏm đá ngầm ở Trường Sa, mà chỉ đóng cửa thì thầm to nhỏ kêu bằng thương lượng song phương.
Dân chúng đang bàng hoàng nghi kỵ và đặt nhiều suy đoán lung tung về thái độ của Hà Nội, mặt khác tức giận xuống đường biểu tình phản đối tụi Tàu cộng đang hàng ngày ngang nhiên xâm phạm lãnh hải đâm chìm tàu ghe của ngư dân Việt Nam thì chính quyền lại ra tay trấn áp với lý do an ninh trật tự.
Tiếp đó báo quân đội nhân dân loan tải rằng tướng Nguyễn Chí Vịnh qua Bắc Kinh ”Thông báo chủ trương kiên quyết xử lý vấn đề tụ tập đông người ở Việt Nam với tinh thần không để sự việc tái diễn. Các thế lực thù địch hiện có hai luận điệu chống phá. Thứ nhất, là Việt Nam dựa vào Mỹ để chống Trung Quốc. Thứ hai, là Việt Nam nhượng bộ để Trung Quốc lấy đất, lấy biển Việt Nam. Đây là các luận điệu bất lợi cho Đảng và Nhà nước Việt Nam cũng như quan hệ Việt Nam-Trung Quốc. Chúng ta cần làm cho nhân dân hai nước hiểu rõ, giữa Việt Nam và Trung Quốc còn tồn tại vấn đề nhưng hai Đảng, hai Nhà nước đã cam kết xử lý bằng biện pháp hòa bình, theo luật pháp quốc tế, với giải pháp hai bên cùng có thể chấp nhận được. (Theo Bảo Trung của Báo Quân đội Nhân dân, 30-8-2011)“
Mới đây trong buổi tiếp đón viên khâm sai họ Đới, ông Nguyễn Tấn Dũng phát biểu: “Nhân dân Việt Nam luôn ghi nhớ với lòng biết ơn sâu sắc sự ủng hộ và giúp đỡ to lớn của Ðảng, Chính phủ và nhân dân Trung Quốc dành cho nhân dân Việt Nam trong cuộc đấu tranh giải phóng dân tộc trước đây và sự nghiệp xây dựng đất nước hiện nay”. Chân thành quá, cảm động quá. Vậy nhưng xem ra từ câu nói của thủ tướng Việt Nam mà bà con đặt câu hỏi phải chăng do xuất phát từ quan điểm đó (tức muốn trả ơn Trung quốc) mà ông Dũng đã ký quyết định về bô xít hợp ý đảng lòng chính phủ nhưng bị các trí thức cả nước ký tên kiến nghị phản đối. Còn các lực lượng phản động thù địch lợi dụng xuyên tạc tùm lum. Ông già Hai Lúa lắc đầu chép miệng: "Chuyện đánh Mỹ từ thời mấy ông lãnh đạo ngày nay còn ở truồng tắm mưa mà tối ngày mang ra nói để giải thích tại sao đất nước nghèo hoài, còn vụ uýnh Tàu cộng năm bảy chín thì hỏng chịu nhớ. Hiện ngày nào chúng cũng gây chiệng này nọ ngoài biển đông sao cứ sợ ảnh hưởng tiêu cực tới quan hệ tốt đẹp của hai đảng, hai nhà nước mà êm ru bà rù ngậm bồ hòn khen ngọt. Vậy chớ còn ngư dân hàng ngày đang bị tụi Tàu cộng xài tàu bự đâm chìm tàu cá thì sao?"
Trở lại chuyện biển đảo, báo Đại Đoàn kết ngày 27-07-2011 có bài viết mang nội dung là “Gần đây Trung Quốc luôn rêu rao cái gọi là họ có chủ quyền không thể tranh cãi đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Việc Trung Quốc diễn giải nội dung Công hàm ngày 14-9-1958 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng như là một chứng cứ cho thấy Việt Nam đã công nhận chủ quyền của Trung Quốc đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa là hết sức phiến diện và xuyên tạc nội dung, ý nghĩa của bản Công hàm đó, hoàn toàn xa lạ với nền tảng pháp lý của Việt Nam cũng như luật pháp quốc tế, bất chấp thực tế khách quan của bối cảnh lịch sử đương thời. Có thể nói, giải thích xuyên tạc Công hàm 1958 là một trong chuỗi những hành động có tính toán nhằm tạo cớ, từng bước hợp thức hóa yêu sách chủ quyền phi lý của họ đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa của Việt Nam….
Công hàm 1958 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng xuất phát từ mối quan hệ rất đặc thù với Trung Quốc trong thời điểm VNDCCH đang rất cần tranh thủ sự ủng hộ và giúp đỡ của các quốc gia trong khối xã hội chủ nghĩa bấy giờ và là một cử chỉ ngoại giao tốt đẹp thể hiện quan điểm ủng hộ của VNDCCH trong việc tôn trọng lãnh hải 12 hải lý của Trung Quốc trước các diễn biến quân sự phức tạp trên eo biển Đài Loan. Thủ tướng Phạm Văn Đồng đã phát biểu những lời ủng hộ Trung Quốc trong hoàn cảnh hết sức khẩn trương, chiến tranh chuẩn bị leo thang, Hạm đội 7 của Mỹ đang tiến vào eo biển Đài Loan và đe dọa Trung Quốc.
Nội dung Công hàm 1958 của Thủ tướng Phạm Văn Đồng cũng được thể hiện rất thận trọng, đặc biệt là không hề có việc tuyên bố từ bỏ chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Bởi, hơn ai hết, chính Thủ tướng VNDCCH thấu hiểu quyền tuyên bố về lãnh thổ quốc gia thuộc thẩm quyền cơ quan quyền lực nhà nước cao nhất là Quốc hội, và việc bảo vệ tòan vẹn lãnh thổ quốc gia luôn luôn là mục tiêu hàng đầu đối với Nhà nước và nhân dân Việt Nam, nhất là trong hoàn cảnh ra đời của Công hàm như đã nêu trên. Công hàm 1958 có hai nội dung rất rõ ràng: Một là, Chính phủ VNDCCH ghi nhận và tán thành việc Trung Quốc mở rộng lãnh hải ra 12 hải lý; Hai là, Chính phủ VNDCCH chỉ thị cho các cơ quan nhà nước tôn trọng giới hạn lãnh hải 12 hải lý mà Trung Quốc tuyên bố. Trong Công hàm của Thủ tướng Phạm Văn Đồng không có từ nào, câu nào đề cập đến vấn đề lãnh thổ và chủ quyền, càng không nêu tên bất kỳ quần đảo nào như Trung Quốc đã nêu. Do vậy, chỉ xét về câu chữ trong một văn bản có tính chất ngoại giao cũng dễ dàng nhận thấy mọi suy diễn cho rằng Công hàm 1958 đã tuyên bố từ bỏ chủ quyền của Việt Nam đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa và coi đó là bằng chứng khẳng định Việt Nam đã thừa nhận chủ quyền của Trung Quốc đối với hai quần đảo này là xuyên tạc lịch sử và hoàn toàn không có cơ sở pháp lý.”
Ông Hai Lúa thắc mắc tại sao chính quyền Hà Nội không tố cáo Trung Quốc cướp đất, cướp biển của Việt Nam ra trước công luận Thế giới và Tòa án Quốc tế, ổng còn biểu đúng ra khỏi nói nhiều mà việc cần làm ngay trước tiên là có hành động công khai kiên quyết xác lập chủ quyền của Việt Nam ở Hoàng Sa và 8 mỏm đá ngầm ở Trường Sa đã bị thằng chệt cướp mất, vậy mà vẫn chỉ là xác nhận chủ quyền trên hai Quần đào Hòang Sa và Trướng Sa bằng… lời nói gió bay.

Nghe và nhìn

alternative text
Từng là Ủy viên Bộ Chánh trị giữ chức Trưởng Ban tổ chức TW, khóa sau lên giữ chức Chủ tịch quốc hội, nay già về hưu coi bộ lớ quớ sao đó rồi tự diễn biến mà trở mặt múa ngòi viết quất tơi bời vô đám người mới bữa qua còn đồng chí cùng hội cùng thuyền.
Ối mà bác Hai Lúa biểu rằng hơi sức đâu quan tâm chiệng diễn biến chi đó, ổng chỉ biết rằng cỡ ông Nguyễn Văn An đã phát ngôn nhận định về chế độ thì còn trật sao nổi? Hãy nghe tay tổ nói nè:
- "Nhiều cơ quan thông tin đại chúng của chúng ta thường đưa tin chủ yếu là do nguyên nhân bị diễn biến hòa bình, một số cán bộ chủ chốt bị mua chuộc phản bội lại Đảng, dẫn tới cách mạng màu,… mà chưa đi sâu vào nội bộ Đảng, vào lỗi hệ thống của Đảng, vào sự thoái hóa biến chất trong Đảng, Nhà nước và Xã hội do lỗi hệ thống gây ra. Đảng đã trở thành lực lượng cản trở sự phát triển của xã hội, đã trở thành lực cản của sự phát triển tự do dân chủ của xã hội. Nói theo tinh thần của Marx thì cái gì cản trở sự phát triển là thối nát, là phản động...
...Quốc hội là nhánh lập pháp có quyền lực cao nhất, song cũng còn nhiều hình thức, thực chất là Trung ương, Bộ Chính trị quyết.
Chính phủ là nhánh hành pháp song cũng rất yếu, chủ yếu là chấp hành chỉ thị nghị quyết của Đảng.
Chủ tịch nước từ chỗ tập trung thực quyền như khi Bác Hồ đảm nhận, ngày nay đã dần trở thành hình thức, nghi lễ. Quyền của nguyên thủ quốc gia bị phân tán ra làm ba nơi, ba người nắm giữ, đó là Tổng Bí thư thống lĩnh lực lượng vũ trang, Thủ tướng đứng đầu Chính phủ, Chủ tịch nước đại diện cho Nhà nước về đối nội và đối ngoại nhưng không thực quyền.
Tòa án là nhánh tư pháp lại càng yếu thế.
Cả ba nhánh quyền lực đều đặt dưới sự lãnh đạo thống nhất của Ban lãnh đạo Đảng (Bộ Chính trị – Ban Chấp hành Trung ương).
Quyền lực nhà nước được phân công ra làm ba nhánh song lại thống nhất ở nơi Đảng. Vậy, Đảng trở thành ông vua tập thể rồi. Không phải dân chủ nữa mà là đảng chủ rồi..."

Vậy đó, ông Hai Lúa nhắn rằng bà con nghe và hãy nhìn rồi nghiệm đi hén.
(St)

Ông Nguyễn Đình Hương, nguyên Phó ban tổ chức Trung ương:
“…Các lãnh đạo thời đó như cụ Nguyễn Văn Linh, Lê Văn Lương, Phạm Văn Đồng, Nguyễn Duy Trinh nghiêm khắc lắm. Biếu cân gạo, cân giò thì được, đụng đến tiền là "chết" với các cụ!
Tôi ở "liền lưng" với ông Lê Đức Thọ nên được biết chuyện này: Một anh thư ký của ông Lê Đức Thọ đi Viễn Dương về được tặng 4 cái bát Nhật, đem về biếu ông ấy. Thế là anh ta bị kỷ luật thôi việc…”
(Nguồn: http://giaoduc.net.vn/Xa-hoi/Tin-nong/Thu-truong-vay-tien-toi-cho-nghi-viec-luon/57762.gd)

Ông già Hai Lúa bình rằng cái này kêu bằng thâm nho theo lối tụi thằng chệt xài thức phế chốt đoạt danh. Thằng thơ ký đó nịnh hỏng nhằm lối vậy mới tiêu tán đường.

Thông báo à

Thông báo của UBND đã cho thấy rõ ý đồ của thầy chú là:

1. Việc bà con tụ tập phản đối giặc Tàu đã “Tác động tiêu cực tới việc thực hiện đường lối, quan hệ đối ngoại của Đảng, Nhà nước ta”. (Hoàn toàn đúng như nhận định của ông Lê Hồng Hà - bác ba Phi biểu vậy). Thông báo gián tiếp thừa nhận việc chưa triệt để trấn áp đám người tụ tập đã làm phiền lòng anh Chệt khiến công lao uốn ba tấc lưỡi của em Phương Nga hóa công cốc.

2. Việc bà con tụ tập phản đối giặc Tàu là âm mưu, ý đồ của “số đối tượng chống đối trong và ngoài nước” để “Chia rẽ khối đại đoàn kết toàn dân, kích động hằn thù dân tộc chia rẽ quan hệ Diệc - Tàu”; Hơn thế nữa là việc tụ tập đã “Kích động, tập hợp lực lượng gây mất an ninh trật tự và ổn định chính trị đất nước”. (Thậm chí nguy).

Thông báo đó báo trước việc sẽ trấn áp triệt để đối với “Các đối tượng cố tình chống đối”. Vậy vụ tụ tập ngày chủ nhật tui cho rằng khó mà yên ổn diễn ra mà ngược lại 100% là sẽ bị quét sạch sành sanh ngay từ đầu.

Diễn biến cam go của cuộc tụ tập ngày chủ nhật nếu có thì phải được ghi nhận là cuộc đối đầu giữa thầy chú với thiên hạ chứ không còn là chuyện yêu sơn yêu hà gì cả. Thật vậy, bác Ba Phi nghiêng về nhận xét của ông gì đó cho rằng vụ trấn áp tụ tập ngày chủ nhật là sự thể hiện năng lực phục vụ bề trên của các thầy chú như thế nào.

Tới thời điểm này có thể nhận định sự việc đã và sẽ diễn ra như sau:

- Bước một, để chuẩn bị chiến dịch là các lá cải quốc doanh được lệnh đăng cáo thị về vụ cấm bá tánh tự ý thể hiện lòng yêu nước không theo cách lãnh đạo hướng dẫn.

- Bước hai là động thái của tờ lá cải thủ đô tung chiêu hành động bằng cách loan tải “một số ý kiến” để tạo cớ cho hành động tiếp theo.

3. Cuối cùng là công cụ chuyên chính căn cứ theo nguyện vọng của “một số ý kiến” đó mà ra tay “chuyên chính” đám sĩ nông công thương tụ tập.

Sẽ không thể có tụ tập gì được hết. Chắc chắn vậy.

Áp phe

Thằng tui chẳng phải thứ chuyên vạch lá tìm sâu mà là học theo thiên hạ, bữa nay vô trang mạng Dân làm báo, mắt vừa nhìn hàng chữ “Những người yêu nước Việt Nam thông báo về cuộc biểu tình 14.08.2011” là nghe phát ngứa. Việt Nam nay có sơ sơ gần chín chục triệu bá tánh mà chỉ một số “những người yêu nước” ru?

Thể hiện lòng yêu nước có nhiều cách, tui cũng cho rằng biểu hiện tích cực nhứt là nắm tay nhau cùng xuống đường biểu tình phản đối bè lũ cầm quyền Trung cộng côn đồ xâm phạm chủ quyền thiêng liêng của nước Việt Nam mình.

Nói là nói vậy chớ thằng tui đâu dám bì với mấy quần thoa anh thư rất xinh đẹp mà hình ảnh các chị tay giương cờ cùng biểu ngữ miệng dõng dạc hô lớn lời phản đối lũ Tàu cộng cướp nước đã được truyền tải từ VN ra khắp thế giới.

Tui tự thấy mình cũng yêu nước lắm chớ bộ, hỏng tin có ai dám cá hôn?

Nếu là “Thông báo về cuộc biểu tình ngày 14.08.2011” thì không riêng tui mà toàn gấp nhiều lần “những người yêu nước” cùng hoan hô rồi dõi mắt nhìn để cổ vũ nhau nếu ai tham gia được thì quá tốt, ai chưa thể thì dùng cách nọ cách kia để hưởng ứng mọi người. Rứa mà ở đây lại là “Những người Việt Nam yêu nước thông báo”, chẳng lẽ chỉ mấy tụi bay yêu nước còn người khác thì không? Nếu không nhờ tụi bay thông báo thì qua những lần xuống đường gần đây chẳng lẽ bà con không biết, không dám đi biểu tình hay răng?

Hay mấy cha muốn mần lãnh đạo biểu tình? Rứa thì mần ơn xưng tên tuổi đặng bà con biết với nhen. Luôn cả thầy chú bạn thằng Minh cũng đang rất muốn tìm hiểu đó đa.

Đàn chị bloger Mẹ Nấm rảnh quá mới xé pho một phát khiến các loại Nguyễn Hưng Quốc, Lê Diễn Đức gì đó sượng ngắt và sau phút chốc bỗng dưng… hóa thứ mặt mo ráo trọi. Chắc hẳn sau khi đọc xong mấy bài viết của các nhà dân chủ bàn phím, đàn chị cười khẩy rằng: “Ngồi viết hàng trăm câu khẩu hiệu hay ho, phản biện, phản bác nhiều ý kiến theo quan điểm cá nhân thì không thể sánh với một bước chân trong cuộc tuần hành để thể hiện lòng yêu nước thật sự. Hãy xuống đường đi các bác ạ. Tuổi trẻ họ nhìn các bác, làm theo các bác và quan trọng là đất nước sẽ lớn mạnh. Một điều không thể không nói ra, đó là ai đó còn băn khoăn thì không biết vô tình hay cố ý đã xúc phạm những người đi biểu tình. Và không những thế, còn tự xúc phạm chính mình” khiến anh xã của chỉ nghe rồi mặt nghệt ra như mắc ỉa, mà hổng hiểu bà xã yêu quý đang bực bội ai. Nói nhỏ nghe nè, mấy anh là người quốc tịch nước ngoài chỉ bị trục xuất hoặc cùng lắm cũng một hoặc hai cuốn lịch thôi, vậy mấy anh mau mua vé về VN để cùng bà con xuống đường nhen hôn. Xui tận mạng thì cũng như đã nói, chỉ một vài năm sẽ đề huề vợ con thôi mà. Dzậy hén.

Đàn chị Mẹ Nấm chia sẻ: “Rồi thì các cuộc biểu tình kế sau (chỉ xảy ra vào các Chủ Nhật) tôi cũng chưa có dịp tham gia trực tiếp. Và vì thế, lần ra Hà Nội vừa rồi, tôi không để “thoát” một lần trực tiếp tham gia biểu tình khi có cơ hội”. Đó tề, chỉ là nhân chuyến đi Hà Nội đàn chị mới tranh thủ đi biểu tình đó tề. Còn nếu không nhân chuyến đi thì cũng là chưa thể tham gia trực tiếp mà cùng lắm chỉ có thể biểu lộ lòng căm thù giặc Tàu với anh xã nhà thôi, chớ còn chi.

Còn vế bài viết có tít: “CAM đe dọa Ts Nguyễn Xuân Diện” (http://danlambaovn.blogspot.com/2011/08/cam-e-doa-ts-nguyen-xuan-dien.html#more) đăng trên trang Dân làm báo (cả thằng tửng tửng mắc đáng bố Phạm Viết Đào cũng lật chạy rinh về trang của nó đặng làm của), bằng giác quan chúa nhựt của mình thằng tui nhận định thằng cha Nguyễn Xuân Diện mô đó đang toan tính áp phe chánh trị đặng kiếm chút danh còm. Bởi lẽ cha Diện nọ đã danh xưng tiến sĩ thì cách răng không thể nhận định được rằng Entry nọ cùng lối hành văn như rứa mà biểu là của thầy chú làm ra thì rõ thiệt.

Bà con nào hỏng thèm nghe phuongngugia tui nói vậy kiếm đứa trẻ học lớp bảy lớp tám mà biểu chúng mần bài tập làm văn coi thử. Hic.

Chẳng qua xét thấy có lợi nên ông Diện đó giả điên ngậm miệng ăn tiền mà thôi chớ bộ chả dám hỏng sợ? Thằng tui đây chỉ là nói tầm bậy vài ba câu vu vơ mà lâu lâu nghĩ còn giựt thót.

Chuột ghét mèo

Xưa, một ông cố đảng viên trung kiên già thoạt nhìn ai cũng tưởng làm nghề mua bán huân chương đã nói rằng “Đảng cố tạo nên các phong tục tập quán, các tục lệ xã hội, cái gì cũng phải thần phục Đảng, thần phục các quan chức của Đảng, tạo ra một tục lệ là mọi người bình thường phải lập công để trở thành đảng viên, dù phải lạy lục, nịnh bợ, chạy chọt, thậm chí có lúc phải hối lộ tiền nữa”.

Lời bàn: Là quá trình quá độ chuyển hóa thành “quan cách mạng” chớ có chi mà ông tướng già théc méc. Phần ông đã một lần bị chúng trở mặt đì te tua đá văng ra sát rìa sân chơi quyền lực mà vẫn sống chết bám cứng không chịu bỏ cuộc. Khi có cơ hội trở lại vũ đài lại tiếp tục “hoa (quơ) chân múa tay”, tới khi bị dập chết hẳn mới hậm hực về đuổi gà cho vợ… Chừng hết xí quách thì chơi trò trở cờ phản phé phê phán chánh trị nên bị đồng chí cũ mang lên thớt khai trừ bêu xấu. Ông tướng già trả đũa bằng cách giả dại vò đầu bứt tóc hỏi này nọ.

Ông tướng già nói ổng nhiều lần tự hỏi Đảng có cần gì phải có đến 2-3 triệu đảng viên và vẫn còn đang tìm cách phát triển nữa, trong khi bây giờ không cần có sự hy sinh như trong chiến tranh và trong khi ai cũng thấy chất lượng đảng viên ngày càng sa sút. Vậy cố gắng tăng số lượng làm gì?

Lời bàn: Do cay cú, ông tướng già tự giải tỏa bằng cách giở chiêu trình diễn bộ dạng ngây thơ cụ hỏi móc họng đồng đội cũ. Hỏi vậy quá là nói toạc sau khi thôi chiến tranh đã hết rồi cái thời hô hào quyết tử cho tổ quốc quyết sinh thì còn cần quái gì mấy thằng đầu đất chỉ mới được “chỉnh huấn” đã hăng tiết vịt nhắm mắt nhào tới dùng xác thịt xả láng ăn thua đủ với xe tăng đại bác.

Còn một ông cố đảng viên kém trung kiên hơn từng tự hào là người chiến sĩ cách mạng chân chính đã trải hai thời kỳ kháng chiến, nhờ đó rèn luyện tinh thần yêu nước, trải qua các cuộc phát động nâng cao lập trường giai cấp, luôn chấp hành tốt việc phê bình và tự phê bình để sửa chữa sai lầm qua đó tỏ lòng trung thành với Đảng, với giai cấp. Và sau này chỉ dám âm thầm từ bỏ đảng quang vinh, chỉ dám nói với thằng con ruột rằng “Hàng ngũ lãnh đạo đảng đều xuất thân từ xã hội phong kiến và thuộc địa, quá trình làm cách mạng trong đầu mang nặng tư tưởng của xã hội cũ cho nên mới xuất hiện các quan cách mạng. Người có trình độ làm việc theo cách của ông quan huyện còn người nào không có trình độ thì làm việc theo tư duy của anh nông dân. Các đảng viên trẻ sau này không được thử thách rèn luyện lại thiếu tu dưỡng, có chức quyền trong tay chỉ toàn nghĩ chuyện kéo bè kéo cánh tham ô hủ hóa ăn chơi hưởng thụ. Đó là những lý do khiến đảng thoái hóa không còn sức chiến đấu”. Ông cố đảng viên kém trung kiên hơn còn giải thích “Đảng tiên phong, nghĩa là đảng viên là những người tình nguyện đi đầu trong mọi thử thách gian khổ khó khăn nhất, sẵn sàng hy sinh quên mình để bảo vệ mục tiêu cao cả mà đảng đã vạch ra và chỉ đường”.

Lời bàn: Hàng lão thành cách mạng từng giữ vị trí công tác khác nhau mà mở miệng nói năng in như nhau. Ông nào cũng thuộc bài như cháo chảy. Giáo điều.

1. Mới đây, một đảng viên nọ mà bác Ba Phi nhận xét rằng “rèn luyện và trưởng thành trong ngọn lửa lò gaz của vợ cùng tiếng súng đạn từ giàn loa vi tính phát ra do thằng con trai đang chơi game bạo lực” phát biểu ám chỉ rằng khi chơi cờ mà cầm bên đỏ thì phải tính cả nước đi của bên xanh, chơi sao cũng được luôn cả ăn gian miễn sao ngăn chặn được ba cái vụ diễn biến hay tự diễn biến đều ô kê tuốt.

Trong khi lên đời thiên hạ rằng thì là về vụ “chống tất cả các loại diễn biến”, đảng viên nọ than thở hồi nhân dân các nước cộng sản Đông Âu xuống đường biểu tình lật đổ chế độ cộng sản độc tài phản động thì các công cụ chuyên chính là công an, quân đội do bị tự diễn biến mà không biết phải bắn vào đâu.

Bác Ba Phi bàn rằng: Ông đảng viên nọ liên tưởng tới chuyện ở Đông Âu trước đây chứng tỏ ông ta vô cùng quan ngại chuyện tự diễn biến trong lực lượng vũ trang. Vậy mau mau mở các đợt chỉnh huấn chỉnh quân y chang theo lối chú chệt. “Cấp cấp như luật lịnh”.

Cũng trong lúc say sưa lên đời thiên hạ, ông đảng viên nọ vô tình tiết lộ một sự thật được giấu kín rằng có quan chức đương nhiệm nhưng cuộc sống thật thì xa hoa hơn bọn tư bản đế quốc nhiều, con cái thì cho đi du học ở các nước Âu-Mỹ nơi đầy dẫy các thế lực phản động thù địch, được hỏi về Trần Hưng Đạo Lý Thường Kiệt thì lắc đầu không biết là ai. Sống tại địa phương thì kín cổng cao tường bla… bla. Ông đảng viên nọ còn dẫn chứng rằng cũng cá biệt và rất cá biệt thôi, nhưng không phải không có những cán bộ nói rất giả, sống rất giả với công việc được dân, được nước, được Đảng giao, còn cuộc sống thật là ở trên sân gôn, trong rì sọt (resort), giữa các "đàn em" đang được bao che và nhận lại cổ phần…

Bác Ba Phi bàn rằng: Mấy đảng viên đó thuộc “các đảng viên trẻ sau này” mà ông cố đảng viên kém trung kiên hơn đã nói ở trên, ông đảng viên nọ quy một phần trách nhiệm về tự diễn biến manh nha hiện nay là do công tác chọn lựa đội ngũ cán bộ kế thừa cũng đúng. Thế nhưng ông đảng viên nọ quên rằng đã toàn sâu thì rờ tay qua phải hay qua trái đều là sâu. Vậy chạy trời không khỏi nắng tránh sao khỏi? Hehe.

Cũng vẫn ông đảng viên nọ nói rằng các văn bản nghị quyết nhắc đi nhắc lại về tệ nạn “quan liêu, tham nhũng, chạy chức, chạy quyền, chạy huân chương, không ít người vào Đảng với động cơ lệch lạc và cơ hội”, ông đảng viên nọ cho rằng cấp dưới đã chưa quán triệt tư tưởng coi “tệ nạn quan liêu và thoái hóa biến chất của cán bộ đảng viên là một trong hai nguy cơ lớn" chỉ xếp sau “nguy cơ sai lầm về đường lối”.

Bác Ba Phi bàn rằng: Ủa, tưởng vụ này là cơ hội cho mấy thầy chú thừa dịp “đá” nhau chớ. Sao không xài bạo lực cách mạng mà “chuyên chính” mấy thằng cấp dưới đó đi cho rồi? Chết cha quên nữa, nếu thầy chú lỡ kiên quyết ra tay thì còn ai đâu mà… Chú này thiệt, mọi sai lầm toàn đổ đầu cấp dưới nên trước hết cần chỉnh huấn chú em mày.

2. Một nhân vật có thời điểm những lời chất vấn tại điễn đàn Quốc hội khiến cả nước chú ý và hình ảnh của ổng đăng trên tất cả các báo lề phải, lại do từng va chạm từa lưa trong cuộc họp lẫn ngoài hành lang nghị trường rồi từ những gì tận mắt chứng kiến, ông cựu Nghị sĩ tiết lộ vài điều như sau:

Ông cựu Nghị sĩ nói: “Trung ương đã nhiều lần thể hiện quyết tâm (chống tham nhũng) - ít nhất là bằng các nghị quyết và phát biểu của các đồng chí lãnh đạo - nhưng trên thực tế, kết quả của cuộc đấu tranh này vẫn còn xa mới đáp ứng được yêu cầu”.

Bác Ba Phi trề môi mà rằng quyết tâm bằng miệng thì một thằng con nít cũng dư sức.

Ông cựu Nghị sĩ còn tiết lộ “Trên thực tế, quyền lợi của dân ở nhiều nơi vẫn bị xâm phạm nghiêm trọng. Ý tôi muốn nói đến những quyền và lợi ích rất cụ thể, thiết thân trong đời sống hằng ngày, chứ chưa nói đến cái quyền to hơn là làm chủ đất nước. Khẩu hiệu 'dân biết, dân bàn, dân làm, dân kiểm tra' vẫn chưa đi vào thực tế, cơ chế để dân thực hiện vẫn chưa có gì mới. Lúc này lúc khác đã có hiện tượng dân chưa thật tin vào lãnh đạo, và ngược lại, lãnh đạo cũng chưa thật tin vào dân”.

Bác Ba Phi bàn rằng: Thứ khẩu hiệu đó giờ ai cũng biết rồi, đừng nghe mà hãy nhìn.

Ông cựu Nghị sĩ đã từng sử dụng quyền của đại diện cử tri để chất vấn một bà Bộ trưởng kể “Cách đây vài hôm tôi gặp lại bà trong thang máy. Bà nửa đùa nửa thật nói với những người xung quanh: "Ông này ngày xưa làm khổ tôi lắm đây."”

Bác Ba Phi bàn rằng: Bà Bộ trưởng nay “ấm hàng” rồi không ai làm khổ được đâu.

Cũng qua lời ông cựu Nghị sĩ kể về vụ biểu quyết vụ mở rộng thành phố gì đó bà con học được phương pháp tạo sự đồng thuận nhất trí cao (và ngăn ngừa bị cháy kịch bản dân chủ do đột nhiên xảy ra phát sinh mâu thuẫn ngoài dự kiến) thì trước tiên phải họp tổ đảng để quán triệt tinh thần (chỉ đạo), kết quả là sẽ như ý.

Bác Ba Phi bàn rằng: Chà chà, hèn chi phải cần qua mấy vòng hiệp thương mới đặng khoác danh nghị sĩ, mới cần phải bắt buộc tuyệt đại đa số nghị sĩ là đảng viên. Từ tư duy kiểu đó mới có chuyện có người tuyên bố bỏ điều 4 đồng nghĩa với tự sát.

Sau hết, phuongngugia tui có mấy câu rằng:
“Bác bị cướp tôi cũng bị cướp,
Tôi, bác cùng chung một mong ước.
Bác dõng dạc hô đòi Dân chủ,
Tôi cóm róm bộ dạng bèo nhèo.
Bác hùng hồn “đả đảo giặc Tàu”,
Tôi nhát sợ chẳng dám noi theo.
Bác có thiệt ngon cười một phát,
Rằng tôi đồ thứ chuột ghét mèo.”

Nói dóc chơi

Thử nhìn ra ngoài xa ai cũng thấy rõ chắc chắn đã có sự đi đêm từ cấp chóp bu để cháu nội của Mao Trạch Đông, một thằng nhóc dòm mặt mũi bị thịt ngu ngốc, mới ngoài 30 tuổi khơi khơi được phong hàm cấp tướng.

Nhìn lại gần bà con phát hoảng, một chú nhỏ với chức danh hạng bét phó hiệu trưởng gì đó mà đùng một phát lên máy bay đi họp Trung ương.

Sự kinh hãi của thiên hạ tăng gấp đôi khi chứng kiến một bí thơ quận ủy nhỏ nhoi tối qua còn dạ thưa rối rít mà sáng nay nghiễm nhiên bằng vai phải lứa Ủy viên BCH TW với ông sếp là Bí thư thành ủy. (Ủy viên TW đảng, về đảng ít nhứt cũng Bí thơ tỉnh ủy, về chánh quyền ít nhứt cũng Bộ trưởng hoặc tương đương).

Hỏi kỹ hóa ra một đồng chí là con trai tể tướng, còn đồng chí kia được “cơ cấu” trước khi ông già ruột về nghỉ hưu vài ngày.

Nhìn lại, chế độ nay từ lâu đã mặc định tư duy theo kiểu “Xưa nay có ông phó nào cam tâm tình nguyện phục tùng ông trưởng, nếu có chỉ là do trong tâm thái vui mừng vì mới được thăng chức mà thôi”.

Nhớ, có thời thông tin vỉa hè đã nói cạnh khóe đến sự hục hặc giữa hai ông chánh, phó tể tướng, một người mang họ Nguyễn Tấn và một người thuộc dòng họ Nguyễn Sinh lừng lẫy.

Sự bất đồng như trên đã nói (nếu có) sẽ khiến nghị viện mới mạnh tay đối với chánh phủ bởi khi Quốc hội có người đứng đầu vốn từ trong cái “chăn” Chính phủ mà ra, cử tri hy vọng sự nghiệp giam sát của Quốc hội sẽ “sát” hơn, sự nghiệp “bắt rận“ của Quốc hội sẽ tinh tường hơn như lời ông nào đó từng nói trên mạng in tờ nét.

Trong bối cảnh các ông vua tập thể (theo cách gọi của một vị nguyên Chủ tịch QH) với thế lực khác nhau đều khoanh tay bàng quang quan sát, cả hai ông họ Nguyễn lâm vô thế phải tranh thủ bằng được sự ủng hộ của người đang đứng giữa hiện nắm chức danh nguyên thủ quốc gia về phía mình. Nếu đúng như vậy thì đó là lúc để ông Tư Trương ra tay giành lấy vị thế phải có của chức danh chủ tịch vốn bị coi chỉ là hình thức. Nhận định của nhà báo kỳ cựu đã làm việc ở Việt Nam nhiều năm là ông Roger Mitton đã cho rằng: “Ông Sang không ưa ông Dũng, nhất là khi ông Dũng tái đắc cử sau khi đã có nhiệm kỳ đầu nhiều sai lầm như thế” (http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2011/08/110803_new_cabinet_analysis.shtml). Vậy là đã rõ tương quan lực lượng giữa ông Ba và ông Tư. Bác Ba Phi từng nhận định rằng chỉ với một thời gian cần thiết là ông Tư họ Trương sẽ trở thành nhân vật số 1 của chế độ với đầy đủ nghĩa đen và nghĩa bóng, có thể điều đó sắp diễn ra vì đây chính là thời cơ của ông Tư Trương mà ông nhà báo Roger Mitton nhận định là "một lãnh đạo có kinh nghiệm đã tiến thân lên vị trí hàng đầu..."

Lại nói, khi tìm hiểu sâu hơn, ta biết ông Tư Trương trước đây vốn ngang cựa ông Ba Nguyễn, trong khi ông Ba Nguyễn được nâng đỡ lên như diều thì ông Tư Trương dù không có ai chống lưng nhưng rốt cục vẫn cứ lên. Nhiều người cho rằng vị trí Thường trực BBT chỉ là hữu danh vô thực nhưng qua việc một ông họ Lê từ vị trí Bộ trưởng một Bộ cực kỳ quan trọng qua thay thế vị trí ông Tư Trương vừa nắm giữ thì e nhận định trước đây của bà con là không đúng.

Thư ngỏ gửi nhạc sĩ Tô Hải

Thưa nhạc sĩ Tô Hải, cháu là Phương hiện tạm trú tại Thủ Dầu Một, trước hết cháu xin phép được gọi nhạc sĩ bằng bố. Thưa bố, do tình cờ đọc lại một trong số những cuốn sổ tay ghi chép công việc hàng ngày của ông già con mà con còn lưu giữ, xem trong cuốn sổ ghi chép công việc hàng ngày thời ông già con là Phó văn phòng Bộ Văn hóa kiêm Trưởng phòng Liên lạc (sau đồi là Văn phòng II) tại tp/HCM số 170 Nguyễn Đình Chiểu mà thấy có tên của bố trong đó, và con đã chụp ảnh lại như dưới đây:



Từ năm 1985 do thất vọng về đảng, thông qua hàng ngũ những người lãnh đạo, mà ông già con đã muốn nghỉ hưu bằng cách báo cáo miệng rồi không tới cơ quan nữa (thế là Hội Văn nghệ Sông Bé chủ yếu là tập trung làm việc tại nhà con mà không phải ở trụ sở cơ quan Hội). Tới năm 1987 nhà nước mới đồng ý cho ông già con chính thức “nghỉ hưu mất sức” bằng Nghị quyết số 54/QĐ-TU của Tỉnh ủy Sông Bé do Bí thư Nguyễn Văn Luông ký ngày 11/11/1987.

Mặc dù ông già con đã nghỉ nhưng vẫn đóng góp nhiều ý kiến khi chú Nguyễn Minh Triết (khi còn là Bí thư tỉnh ủy Sông Bé) và sau này là anh Mai Thế Trung (khi còn là Trưởng Ban Tuyên giáo tỉnh ủy) tới nhà hỏi ý kiến về một số việc… Ngoài ra còn tham gia viết và biên tập rồi cho ra mắt đọc giả tỉnh nhà cuốn sách “Sông Bé đất nước con người” do tỉnh chủ trương ấn hành (chắc do ông già con ngứa nghề viết lách cộng với tính thích lưu danh tự nhiên của con người, sẵn dịp kiếm thêm tí tiền nhuận bút).


Ông già con từng nói: “Bố theo bác Hồ, theo đảng đi làm cách mạng để giải phóng dân tộc, người dân có cơm no áo ấm. Nay đảng này biến chất không xứng đáng là đội ngũ tiên phong của giai cấp công nhân nữa nên bố nghỉ thôi…”.

Thưa bố Tô Hải, con đã đọc hồi ký của bác Trần Độ, của bố, con cũng thấy tên của bác Mai Vy trong danh sách những người ký tên lên bản kiến nghị về Bô xít. Con đồng tình với nhận xét cùng lời khuyên của bố về “cách mạng hoa nhài” ở Việt Nam.

Con tin rằng với tính cách của ông già con cho dù nếu còn sống cũng chưa chắc dám công khai bày tỏ suy nghĩ thật (chính kiến) của mình như bác Trần Độ, như bố, cùng nhiều vị khác. Ông già con đã từng là đội trưởng đội công tác cải cách ruộng đất tại địa bàn huyện Nho Quan tỉnh Ninh Bình nên chắc chắn sẽ rất khiếp sợ khi nghĩ tới viễn cảnh bị xử lý vì bị quy thuộc thành phần chống đảng. Chuyện ông già con do thất vọng mà từ bỏ đảng CS chỉ bằng hành động tiêu cực là lặng lẽ vứt bỏ thẻ đảng cùng không đăng ký sinh hoạt đảng tại bất kỳ chi bộ nào sau khi về hưu đã chứng minh điều con nói.

Thưa bố, chắc chắn là qua thời gian công tác dù ít hay nhiều bố cũng biết về ông già con. Phần con năm nay là 49 tuổi (con sinh năm 1962 tại Hà Nội). Những năm ông già con công tác tại Sài Gòn con không có điều kiện được biết nhiều, và con xin bố nêu ý kiến nhận xét của bố về cá nhân ông già con. Hoặc giả bố chưa từng có nhận xét (chỉ là sơ qua) về ông già con (tức Nguyễn Chính) thì nhân đây xin bố cho biết ý kiến nhận xét của bố trên trang mạng của bố. Mà có gì đâu việc bố công khai nhận xét về tư cách cùng lối làm việc của một cố đồng liêu khi con trai ruột của người đó đã tha thiết đề nghị. Phải không “ông già gân”?

Ông anh Thạch “ròm” tức Từ Nguyên Thạch bên báo Người Lao động từng (tự động) hứa sẽ có bài viết về ông già con đăng trên báo của ổng nhưng rồi lờ tịt. Con cần gì những lời khen kiểu “Đồng chí Nguyễn Chính là người anh cả của ngành Văn hóa Thông tin hai tỉnh bla… bla”. Con chỉ muốn biết những đồng liêu cùng thời của ông Nguyễn Chính, cùng trải qua khói lửa chiến tranh khốc liệt, cùng trưởng thành trong môi trường mà người ta được đề bạt lên chức chủ yếu là do năng lực làm việc cùng đạo đức cá nhân (con muốn biết ông Mai Vy nghĩ thế nào về cấp dưới Nguyễn Chính mà chắc khó có điều kiện. Con muốn biết ông Cù Huy cận nghĩ thế nào về cấp dưới Nguyễn Chính mà không bao giờ có thể) như nhạc sĩ Tô Hải nghĩ thế nào về đồng liêu một thời là Nguyễn Chính. Bố ạ.

Con đã đọc Entry số sau cùng của bố viết, con cho rằng bố đã mất công vô ích khi làm cái việc gọi là dã tràng xe cát, múc nước đổ đầu vịt. Ngày xưa thời loạn 12 sứ quân, các ông lãnh chúa sẵn sàng hy sinh bất kể bao nhiêu quân lính mục đích để chiếm đoạt địa bàn cùng lợi lộc từ sự cung nộp thành quả lao động của nhân dân, trong đầu chỉ có suy nghĩ rằng “Đất đai trong thiên hạ ai cướp được là của người ấy”. Nhà nước hiện nay bắt nguồn từ thành quả qua suốt quá trình đấu tranh vũ trang dẫn tới cướp chính quyền từ tay giặc Nhật. Đấu tranh vũ trang dẫn tới lật đổ chế độ ngụy quyền tay sai của Mỹ. Cướp và lật đổ. Do tư tưởng dùng bạo lực cách mạng để bảo vệ chuyên chế vô sản chi phối nên trước là ông Phạm Thế Duyệt và gần đây là ông Đinh Thế Huynh công khai thẳng thừng tuyên bố “Không thể có đa đảng, không cần đa đảng” nghĩa là tuyệt đối không có chuyện chia sẻ quyền lực. Đó, bản tuyên ngôn mới nhất là thế đó, làm gì được nhau nào?

Con chào bố, chúc bố ăn uống ỉa đái đều để “ông già gân” lâu lâu ra một entry cho bàn dân thiên hạ biết bố vẫn nhất định chưa chịu chán cơm thèm đất thích nghe kèn. Bố nhé.

Ngoài ra, con khuyến mãi cho "ông bô" câu sấm mà nghe đồn là của Trạng... Sình:
Dù ai nói ngả nói nghiêng,
Thế trận chuyên chính đã kiềng từ khuya.
Điều bốn hiến pháp từ lâu,
Người nào đòi bỏ bị sâu “đục” liền.

Nói thêm, có phải là bố tự phong, hay do mấy hậu bối thời bao cấp sợ chết đói mà núp kỹ trong chiếc áo công nhân viên nhà nước, gọi bố là “nhát sĩ bảo thủ”? Nghe lạ tai nhưng không đúng, chậc, do ai mặc kệ, con cho rằng bố còn hùng gấp chán vạn lần người khác.

Theo nhà cháu thì

Phiên xử nhà ông tiến sĩ Cù tiến sĩ sắp đến rồi mà cho đến sáng ngày hôm nay 28/07/2011 chỉ có ba hào sĩ giang hồ cất
nhời về vụ này. Nhà ông Bùi Tín ra giá rằng Cù tiến sĩ sẽ bị hưởng thời gian nghỉ dưỡng ít hơn án sơ thẩm một tí tẹo. Nhà ông Nguyễn Tường Tâm thì hô khẩu hiệu chung chung cái gì mà sĩ phu sĩ phiếc lại còn ra giá nếu muốn trở thành “Sĩ phu Bắc hà” thì phải thế này thế kia. Nhà ông Nguyễn Ngọc Già thì lập lờ nước đôi rằng có thể thế ấy hay có thể thế nọ. Chung lại là chưa thấy hảo hán giang hồ nào đặt cược về mức án thầy chú do thù ghét tặng cho con trai cụ cố Bộ trưởng Canh nông họ Cù.

Hôm nọ giang hồ các giới đồng lòng hẹn nhau “tụ tập đông người” nhuệ khí hừng hực thế mà thằng mã tà Minh nó chỉ trợn mắt hầm hầm đứng nhìn mà chả dám động tay động chân. Có nhẽ vì thế mà giang hồ đồn thổi bố con thằng Minh đã e ngại tiếng la ó trên mạng in tờ nét của cư dân lề trái. Chết nỗi, cũng tại tin đồn thất thiệt đó đã khiến một số các bác tưởng thằng do áp lực của nhà chú Sam cháu nên hôm ấy thầy chú làm ngơ. Ối giời, thế mà nhà cháu cả nghĩ rằng lính kín Minh do tình cổm với mấy liền chị xinh gái “xuống đường tụ tập”.

Bằng vào cái gọi là giác quan chủ nhật của mình, nhà cháu đây phỏng phỏng hiệp hai này nhà bác Cù sẽ phải bị chụp thêm tội rồi tăng án ấy chứ lị. Tại sao à? Tai vì khi bị thằng chệt nó quát thì thầy chú sẽ đấy anh xem, chúng em giả vờ hiền ngoan để rồi tỉn cho thằng Cù thêm một số năm vì can tội chửi chúng mình vụ bô xít mới cả nhiều vụ khác. Chúng em sẽ rung cây dọa khỉ để bọn dân đen chừa cái thói đòi quyền này kia tức là giảm bớt quyền lực của chúng em. Gần đây bọn dân đen đủ mọi tầng lớp liên tục tụ tập đông người để đòi chủ quyền đất nước mới gay chứ.
(Nhà cháu là nói có sách mách có chứng nhá, thằng chệt sợ chú Sam can thiệp vào để bênh vực mấy quốc gia nhược tiểu nên toan tính đi đêm đối thoại song phương mang lợi ra dụ từng nước khiến chú Sam dù muốn cũng chả làm đếch gì được sất).

Cái nhớn nhất khiến thầy chú buộc phải ra tay quyết liệt với nhà bác Cù là để lấy lại thanh thế nhằm nhanh chóng đập tan từ trong trứng đối với đủ thứ phong trào đang dấy lên trong nước tạo tiền đề cho hoa nhài nở rộ. Thầy chú cũng nhân cơ hội củng cố nội bộ đang bắt đầu phân hóa do manh nha tự diễn biến.

Cũng là bằng vào cái đầu dốt nát của mình, nhà cháu suy nghĩ rồi rất không thích 2 trang mạng Dân làm báo và trang mạng Dân luận với tiêu chí “Không gian mở bày tỏ quan điểm” mà đăng vài Entry của một vài người mang nội dung bôi bác vu khống chủ trương của chính quyền hiện tại về đối sách với đàn anh cộng sản Trung Quốc, nhà cháu muốn nói bài viết "Chúng ta... biểu tình" của tác giả Nguyễn Trung Lĩnh, nhà cháu cũng gốc cộng sản từ khi còn trong bụng mẹ cơ, dưng mà bi giờ thì nhà cháu chả ưa gì cái cờ búa liềm xấu xí. Bằng hiểu biết nông cạn về các đồng chí cộng sản của bố mình, nhà cháu cho rằng từ tận đáy lòng các ông lãnh đạo cầm quyền chả bao giờ muốn làm điều gì bất lợi cho tổ quốc và nhân dân trong vấn đề chủ quyền biển đảo. Bằng chứng là Bà Bảy Vân khi trả lời phỏng vấn của đài BBC đã từng kể lại chuyện xưa nêu rõ quan điểm của cố TBT Lê Duẩn là ”Bằng cách nào cũng phải chiếm lại Hoàng Sa” (http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/story/2008/12/081214_bay_van_interview.shtml).

Còn nữa, nhà báo nổi tiếng Huy Đức từng có bài viết ngắn nói về vấn đề này mà trang Boxitvietnam.net có đăng, nhà cháu xin trích dẫn để các bác xem qua: ”Ngay sau khi kết thúc chiến tranh ở miền Nam, các nhà lãnh đạo Việt Nam đã bày tỏ thái độ khá kiên định về chủ quyền của Việt Nam đối với Hoàng Sa, Trường Sa, quần đảo mà từ lâu Trung Quốc đã rắp tâm thôn tính.
Tháng 6-1975, Bộ Ngoại Giao Việt Nam gửi công hàm cho Trung Quốc về vấn đề Hoàng Sa. Ngày 24-9-1975, khi gặp Đặng Tiểu Bình ở Bắc Kinh, Bí thư thứ nhất Lê Duẩn đã “yêu cầu phó thủ tướng Đặng Tiểu Bình đàm phán về vấn đề Hoàng Sa và Trường Sa”. Tháng 4-1977, trên đường đi Liên Xô ghé qua Bắc Kinh, Thủ tướng Phạm Văn Đồng cũng đã gửi đến Trung Quốc thông điệp của Việt Nam về hai quần đảo ấy. Tuy nhiên, trước sau Trung Quốc đều một mực “yêu cầu Việt Nam trở lại lập trường trước năm 1974”. “Lập trường trước năm 1974”, theo cuốn sách “10 Năm Chiến Tranh Trung Việt” là “Tuyên bố của Thủ tướng Phạm Văn Đồng năm 1958…”
(http://www.boxitvietnam.net/2011/02/17/huy-d%E1%BB%A9c-cu%E1%BB%99c-chi%E1%BA%BFn-1979-va-hoang-sa/).

Về vấn đề Bô xít, do chánh quyền thực hiện chủ trương với thói quen độc tài không thèm giải thích thấu đáo nên đã bị các tầng lớp nhân dân phản đối dữ dội. Cũng từ hồi tưởng của bà Bảy Vân, từ thời chiến tranh đất nước còn chia cắt, khi Trung Quốc đề nghị được viện trợ cho Việt Nam 2000 xe vận tải vào Trường Sơn nhưng phải cho 500 lái xe người Trung Quốc đi cùng. Chồng của bà, tức nhà ông bí thư thứ nhất Lê Duẩn đã thẳng thừng bác bỏ “Một thằng tôi cũng không cho… Nó nói đưa người vào giúp ta, nhưng thực chất là muốn đưa dân vào lập làng, lập huyện người Tàu ở Trường Sơn và Tây Nguyên. Nắm được Trường Sơn và Tây Nguyên là khống chế được toàn Đông Dương” (http://daohieu.wordpress.com/category/t%C6%B0-li%E1%BB%87u-v%E1%BB%8B-tri-chi%E1%BA%BFn-l%C6%B0%E1%BB%A3c-c%E1%BB%A7a-tay-nguyen/).

Theo nhà cháu thì quan điểm của nhà nước Việt Nam về dự án khai thác Bô xít cùng chủ quyền các quần đảo Trường Sa và Hoàng Sa đã rõ.

Vậy mà một số không ít nhà dân chủ bàn phím cứ nhất định giả vờ không biết mà nói nhăng nói cuội nhà cháu nghe rác tai quá (có người nhầm lẫn rác tai - tức lỗ tai phải nghe lời rác rưởi - với rát tai là phải nghe hoài muốn đau rát lỗ tai).

Là người hiểu hơn ai hết về chế độ, bà Bảy Vân đã phát biểu rằng: ”… cái gì lãnh đạo mình hướng dẫn thì nên làm theo, chứ còn thanh niên tự ý đi chống lại cũng không kết quả gì”. Qua câu đó, nhà cháu hiểu rằng các ông lãnh đạo làm việc theo kiểu độc doán tự quyết, bàn dân thiên hạ cho dù không đồng tình cũng nên tuân theo sự tính toán của lãnh đạo chớ nếu tự ý làm ngược lại sẽ không kết quả gì mà còn lụy thân như "Điếu cày đại hiệp" Nguyễn Văn Hải đó kìa...

Cơ dưng mà nhà cháu thật chả hiểu vụ Bô xít thì các ông lãnh đạo toan tính thế chó nào mà điều lo lắng của ông cố tổng bí thư Lê Duẩn nay đã thành sự thực. Đám người Tàu hiện có mặt khăp nơi tại một số địa phương ở miền Bắc, miền Trung và miền Nam trên đất nước mình, hẳn rồi nơi nào cũng sẽ có một bọn tàu lai nhóc con mắt híp chân ngắn. Ối giời ơi là giời.

Nhà cháu kiến nghị các ông lãnh đạo khẩn cấp xem xét lại mặc dù khí đã muộn.

Là nhà cháu ù lì dốt nát chỉ nói theo cảm tính chủ quan mà thôi ạ.

Nói thêm, nhà cháu nghĩ mãi về cách cư xử nhún nhường của thầy chú với thằng chệt mà không sao hiểu được, bí quá nhà cháu mò mẫm tìm hỏi bác Google thì được bác í giả nhời rằng nhà ông cựu Chánh văn phòng Bộ Công an Lê Hồng Hà đưa ra nhận định: “Có lẽ người ta cho rằng cần có sách lược đúng đắn trong việc đấu tranh với Trung Quốc về Biển Đông nên họ có thái độ như vậy (http://www.anonasurf.com/browse.php?u=Oi8vd3d3LmJiYy5jby51ay92aWV0bmFtZXNlL3ZpZXRuYW0vMjAxMS8wNy8xMTA3MTJfdm5fcGFydHlfcGVyc29ubmVsX21hcml0aW1lLnNodG1s&b=13).

Chờ coi sao

Bữa, rảnh tui lết qua thăm bác Ba Phi, in hình có chi bức đó xúc mà hỏng đặng nói cùng ai nên sau màn chào hỏi là ông già gân e hèm vậy chớ hổm rày chú em mày có theo dõi tàng hình hôn? Tui đáp dạ thưa có. Bác Ba Phi nói vậy chớ chú mày có suy nghĩ gì hôn? Tui ngơ ngác bác Ba hỏi con thì con xin thú thiệt rằng con thứ ngu dốt đâu biết chi mà suy với nghĩ. Bác Ba Phi nhăn mặt, hiểu rằng cái nhăn mặt đó của ổng là ý chê tui thứ đầu đất. Biết ổng đang có chi muốn nói nên thằng tui mở lời cố tình tháo nắp dạ thưa bác biết con mà, thỉnh thoảng nói chơi sướng miệng chớ con thiệt đâu biết chi, vậy nên con mới tới thăm đặng sẵn nghe bác nói mà.

Nắp đã mở lập tức lũ xả ào ào liền, bác Ba Phi phà khói thuốc rồi nói:

- Do cách điều hành nền kinh tế đất nước nên trong một kỳ họp quốc hội khóa 12 thủ tướng Dũng bị một số đại diện cử tri đăng đàn yêu cầu phải có một cuộc bỏ phiếu bất tín nhiệm thủ tướng. Thế nhưng cuộc bỏ phiếu đó đã không bao giờ được tổ chức. Có thể hiểu là ý định của một số đại biểu quốc hội muốn thay thế thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng bằng một người khác để tháo gỡ khó khăn của nền kinh tế nước bị thất bại.

Kết quả là trong danh sách đại biểu quốc hội khóa 13 nhiệm kỳ 2011 - 2015 đã không có tên của những vị đã công khai nêu ý kiến yêu cầu vụ bỏ phiếu tín nhiệm nói trên.

Còn nữa, trong một lần tiếp xúc cử tri tại tp/HCM, người đang giữ cương vị Thường trực ban Bí thư đảng CS Việt Nam công khai thừa nhận rằng có quá nhiều sâu trong hàng ngũ đảng viên đang giữ các chức vụ trong bộ máy chính phủ. Ông Trương Tấn Sang e ngại sẽ càng nhiều cán bộ đảng viên trở thành sâu mọt đục khoét tàn phá đất nước, ông nói: “Trước đây chỉ một con sâu làm rầu nồi canh, nay thì nhiều con sâu lắm. Nghe mà thấy xấu hổ, không nhẽ cứ để hoài như vậy. Mai kia người ta nói một bầy sâu, tất cả là sâu hết thì đâu có được”.

Cũng trong lần tiếp xúc cử tri ngày 7/5/2011, trên cương vị Thường trực Ban bí thư đảng CSVN ông Trương Tấn Sang đã có những phát biểu đáng chú ý, theo bài báo đăng trên VietNamNet ngày 7/5/2011 thì: “Ông khẳng định với cử tri sẽ không loại trừ bất cứ sự thay đổi nào, rà soát tất cả các khâu, thể chế nào, tổ chức nào, con người nào chưa đáp ứng được mục tiêu đẩy lùi tham nhũng, lãng phí đều phải thay đổi” (http://vietnamnet.vn/vn/chinh-tri/19800/-mot-con-sau-da-nguy-hiem-huong-gi-mot-bay-.html).

Và, ông Trương Tấn Sang đã được bầu làm Chủ tịch nước nhiệm kỳ 2011 - 2015. Với tư cách từng là Thường trực Ban bí Thư, với vị thế trong đảng và trên cương vị mới là Chủ tịch nước, bác Ba Phi nhận định ông Trương Tấn Sang hoàn toàn đủ quyền và thế để thực hiện lời hứa của mình.

Phải chăng do biết chắc mình sẽ là Chủ tịch nước nên ông Trương Tấn Sang mới khẳng định quyết tâm của mình như vậy? Và ông Trương Tấn Sang sẽ hành động thế nào để thực hiện quyết tâm chống tham nhũng của mình?

Với quá trình cùng các chức vụ công tác của ông Sang tại TW từ sau khi thôi giữ chức Bí thư thành ủy tp/HCM, qua cho rằng chỉ cấn ít thời gian là ông Sang sẽ trở thành nhân vật số 1 đúng nghĩa của chế độ.

Ngồi ngơ ngẩn nghe bác Ba Phi nói nhưng do tui ngu lâu hỏng đặng hiểu chi nên sau khi nghe bác Ba Phi xả một hơi, tui nhe răng cười giả lả rồi biểu bác Ba Phi rằng:
- Vậy bác con mình cứ chờ coi sao nha.

Giỡn hoài

In hệt đám đàn anh dân giang hồ chém mướn đang xử đẹp một con nợ thiếu tiền quá hẹn chưa trả, coi, hình ảnh chiến sĩ an ninh mặc thường phục đứng trên bậc cửa xe bus co chân đạp liên tiếp vô mặt và ngực của một người dân đang bị nắm tay nắm chân khiêng như con heo nên không còn khả năng né tránh trong 1 video clip đăng tải trên mạng internet ngày 17/7/2011 là chứng cứ thuyết phục toàn thế giới rằng hành vi đó của viên sĩ quan an ninh là đảng viên cộng sản Việt Nam đang hăng hái thực thi trách vụ được giao. Sau đó dù gặp phản ứng dữ dội của dư luận trong nước và thế giới vậy mà cấp trên của viên sĩ quan nọ vẫn im lặng (im lặng đồng nghĩa với đồng tình) khiến bác Ba Phi nói ông nghi ngờ hành vi đánh đập người dân đi biểu tình ôn hòa của sĩ quan an ninh hỏng phải là sự hung hãn vồn có của tên nọ mà là do tuân theo mệnh lệnh của cấp trên. Mà người đã bị an ninh đánh đập trong video clip ai nào? Là 1 người dân bình thường trong số người đi biểu tình ôn hòa để tỏ thái độ phản đối cộng sản Trung Quốc cho quân xâm phạm lãnh hải của Việt Nam. Bác Ba Phi còn nói việc đàn áp những người dân xuống đường biểu tình ôn hòa để tỏ thái độ phản đối cộng sản Trung Quốc xâm phạm chủ quyền lãnh thổ của Việt Nam đã khiến ổng không tin rằng chế độ cộng sản Việt Nam đang phục vụ cho lợi ích chính đáng của tổ quốc và nhân dân Việt Nam.

Trong bài “Không thể im lặng" (http://quechoa.info/2011/07/22/khong-th%E1%BB%83-im-l%E1%BA%B7ng/#more-13101) đăng trên Blog Quê choa, tác giả than thở: ”Chả phải bao nhiêu lần báo chí đồng thanh cất tiếng về những hành động phạm pháp của công an đó sao? Bao nhiêu lần báo chí im lặng trước những gì cần phải lên tiếng, mình đều cố tìm những lý do để thông cảm. Nhưng lần này thì không hiểu nổi.”

Ông tác giả bài viết còn nói những gì mà thiên hạ đều đã nghĩ mà chưa dám nói ra, ổng viết: ”Để rồi xem, nếu chế độ này chẳng may sập tiệm thì báo chí nước nhà lại chẳng đồng thanh ca ngợi chế độ mới, ra sức khai quật chế độ cũ để mà chửi bới.
Mình nói cấm có sai.
Ai cũng vì miếng cơm manh áo, vì sinh mệnh chính trị mà buộc phải im lặng.”


Ông tác giả cao giọng phê phán và quy kết các Tổng biên tập của hơn 7 trăm tờ báo lớn nhỏ trong nước là lũ cơ hội: “… Nhưng việc gì cũng có giới hạn của nó. Không biết giới hạn của nó ở đâu hoặc là kẻ vô tri hoặc là người khiếp nhược. Cả hai loại người đó đều dễ thông cảm. Sợ nhất là lũ cơ hội.”

Hic, ông tác giả bài viết “Không thể im lặng” giỡn chơi hoài, bác Ba Phi biểu câu này chả nói sai bét, bởi lẽ chỉ vì duyệt cho đăng bài mà Tổng biên tập sẽ bị kết tội chống đối chính trị, xâm phạm an ninh quốc gia thì quyền chức bổng lộc cơm áo vợ con cùng sinh mệnh chánh trị gì gì đó chỉ là chuyện nhỏ, thân tù tội bị đọa đày như súc vật mới là đáng sợ [Một số người từng bị giam ở trại giam Công an Tiền Giang kể về cái trò tra tấn, hành hạ phạm nhân ở đây thật ngoài mức tưởng tượng. Việc ông Lân phải tìm đến cái chết để giải thoát là một minh chứng. (http://baodatviet.vn/Home/phapluat/Duong-sa-nga-cua-nhung-nguoi-hung-chuyen-an-Nam-Can/20117/153458.datviet)]. Như vị lão thành từng thân xông pha lửa đạn chinh chiến là Trung tướng Trần Độ còn do khiếp sợ bị trả thù đày đọa thân xác người không ra người ma chẳng ra ma mà hỏng dám day mặt chỉ tên. Ông đại tá nhà văn Nguyễn Khải sợ tới nỗi chết rồi mới dám cho đăng hồi ký của mình để phơi trần nói thiệt về chế độ mà ông ta mang xương máu ra phục vụ mấy chục năm. Rứa thì đám Tổng biên tập hàng con cháu sanh sau đẻ muộn sức mấy?

Mực tươi nướng vỉ

Lại nói, trên các chương trình dạy nấu ăn của các nhà đài luôn có một ông thầy thi triển tài năng ẩm thực, tay làm miệng tía lia dạy bà con phải nấu thế nọ thế kia bla… bla.

Có món do các thầy tự sáng tác mà do nghề nghiệp hỏng tới đâu nên thành ra dạy… tầm bậy. Tỷ như nhà đài Today TV phát lúc 14 h 30 ngày 05/07/2011 có dạy cách làm món mực tươi nướng vỉ. Món này từ lâu đã có tờ báo khen tùm lum về khu mực tươi nướng bán tại vỉa hè khúc đường Nguyễn Văn Cừ, q. 5, tp/HCM, gần trường gì đó (http://www.zing.vn/news/an-ngon/hap-dan-pho-muc-tuoi-nuong-sai-gon/a52097.html).

Cá mực hoặc bạch tuộc nếu là tươi mới thì sau khi nướng vỉ hay luộc, nhứt là hấp, sẽ rất dòn khỏi bàn cãi, vậy chớ mực tươi từ vùng biển sáng sớm ghe vợt (là loại ghe chuyên đánh bắt sát bờ) chiều tối đi tới sáng về bến, đầu nậu mua gom rồi ướp đá chở về chợ Bình Điền, tp/HCM, rồi từ đó mới tỏa về các chợ lẻ trong thành phố, người bán quán nhậu mua về ủ đá để tới chiều tối mới bày ra lề đường chế biến mà bán, khi đó, nếu là nướng chín tái thì nhi miếng mực sẽ thấy ỉu xìu nhão nhoét, còn nếu nướng chín già thì nhai thấy hơi dai. Rứa mà có tay nhà báo viết bài khen ngon nức nở ??? - Huhu.

Về vụ mực nướng hay luộc, phuongngugia tui từ trải nghiệm bản thân qua 6 năm bán quán nhậu, bán mực tươi sáng sớm từ chợ Long Điền chở về, nay lại có thực tế sống cùng nhà với dân chài chuyên nghề đánh bắt cá mực nên có ý kiến, trước hết cấn biết sơ qua như sau:

- Mực tươi hay mực tuộc bị đánh bắt mang lên khỏi nước biển chừng ít phút sẽ chết. Khi vừa câu hoặc lưới được, con mực hay bạch tuộc còn sống sẽ khua râu lay động thân mình, khi đó ánh sáng chiếu vào ta thấy con mực chớp chớp nhiều màu sắc dòm giống như 7 sắc cầu vồng. Dân chài kêu là mực nhảy, hay còn kêu là mực mi-nơ. Thứ này chỉ dành độc quyền cho đám ngư phủ chớ bà con làm sao có mà ăn? Tui ra Bình Châu ở tại nhà chú vợ đi ghe mực, chờ ghe về vậy chớ cũng chỉ được ăn mực tươi câu cách ngày. Có thằng em đi ghe vợt địa bàn là Bình Châu dài qua Long Hải rồi Vũng Tàu thì ngày có cá mực ngày không, ngày nào có cũng chừng vài ba ký mực tuộc. Còn một thằng nữa nay đi ghe mực ở Phú Quốc mỗi trăng nó cũng mang về vài ký mực nhỏ xíu nếu mang cân thì một ký cũng... hai ba chục con. Nó phơi gần khô mang về cho tui, bà xã nhỏ chế biến đủ thứ nào là nấu canh, bằm cùng thịt heo rồi chiên, nào là nấu lẩu... thôi thì đủ thứ. Loại cá mực nhỏ hơn nữa thằng Bình cho vô can nhựa và bỏ muối vô xách về cho tui mấy can loại 5 lít. Mấy can mắm mực đó tui mang bỏ ngoài sân phơi nắng mưa cả năm mới lấy ra ăn thì thấy thiệt thơm ngọt, tui ăn từ năm rồi tới nay lại biếu lối xóm người một hũ nhỏ vậy mà giờ vẫn còn.

Lại nói, món mực tươi nướng đáng xếp vô háng đặc sản vì người nơi thành phố ít có được mực còn tươi mà nướng. Mực tươi theo tui biết, tức là đánh bắt được ngoài biển mang về và không ướp nước đá qua ngày, nướng ăn phải dòn mới là mực tươi nướng chớ cái thứ mực tươi nướng mà nhai trong miệng mềm nhão thì tươi cái giống gì.

Quan trọng là do cách chế biến, phuongngugia tui xin góp bàn một cách chế biến khiến mực tươi không còn thiệt tươi mà nướng vỉ ăn vẫn dòn, nhậu đã đời như sau:

Gia vị:
- Mực (nang, mực ống, mực lá, mực tuộc) ta rửa sạch.
- Căn lượng nước không ngập mực, đổ vô nồi nước đó một chút dấm cốt, nhiều hay ít tùy theo lượng cá mực.
- Gia vị để tẩm ướp gồm: ngũ vị hương + chanh muối + hành + tỏi + mỡ heo.
- Đồ chấm là: muối chanh ớt trộn vài giọt dầu mè, hay nước tương.
- Rau thơm + gừng thái sợi.

Thực hiện:
1. Đổ nước đã pha dấm vô nồi nấu cho thiệt sôi rồi cho mực vô trộn đều chừng nửa phút tựa như ta đang chụng nước sôi vậy, tiếp đó nhắc xuống xả nước lạnh cho hết vị chua.
2. Để ráo nước rồi trộn đều gia vị vô mà ướp, chừng 15 phút là được.

Lưu ý: đối với mực không còn tươi thì công đoạn dùng dấm làm chua nước chụng rất quan trọng, để làm cho mực nướng xong ăn sẽ dòn như mực còn tươi mới. Đây là kỹ thuật khử tẩy nên cần làm nhanh, nếu chụng lâu hơn mực sẽ chín, mất hết chất, và khi nướng rồi ăn sẽ dai chớ không dòn. Theo kinh nghiệm của tui thì râu mực (bạch) tuộc nướng là nhai sướng miệng nhứt. Mực tuộc nướng mọi là món nhậu thần sầu.

Nói nhỏ, mực tuộc rẻ tiền dễ kiếm hơn so với các loại mực khác chớ mấy thứ mực ống, mực lá, mực nang thường do các công ty lớn tranh mua để xuất khẩu.

Còn nữa, một chuyến biển của những ghe làm nghề mực từ bắc trung nam cùng có thời gian tính là 1 trăng tức khoảng 20 ngày trong 1 tháng, mực đánh bắt được sẽ ướp trong hầm đá, về bến bán cho đầu nậu, từ đầu nậu mới tới người khác. Thực tế là các ghe nhỏ đánh bắt ven bờ tối đi sáng về nhằm trời không có trăng lại gặp luồng mới mở đèn câu được vài ký cá mực vậy thì bói đâu cho ra cá mực mà ngày nào cũng tươi nguyên? Bác Ba Phi biểu ổng dám cá thằng cha tác giả của bài báo nọ chỉ là ngồi lề đường nhậu nghe đám chủ quán nói bậy bạ… rứa là chạy zìa viết bài.

Dân yêu cầu quan từ chức, tại sao không ?

Nhân dân có quyền biểu lộ lòng yêu nước bằng những hành động cụ thể.

Trên thực tế, nhiều quan chức nhà nước không đủ năng lực hoặc đã mắc sai phạm mà lẽ ra phải bị cách chức thế nhưng lại vẫn tiếp tục được bổ nhiệm vào các vị trí cao hơn, quan trọng hơn trong guồng máy công quyền, sao kỳ vậy ?
- Đó là do sự bao che, toa rập vi phạm pháp luật có hệ thống của các quan chức có thẩm quyền bị tha hóa.
- Đó là do sự nhiễu lộng của các phe nhóm lợi ích cấp dưới vì biết rõ cấp trên đều đã dính chàm sẽ không dám mạnh tay với hệ thống.

Chính phủ rất chú trọng công tác phòng chống tham nhũng, lại bày ra cả một loạt các Ban phòng chống tham nhũng từ cấp TW xuống địa phương, tốn kém kể gì nhưng hiệu quả bằng… không. Theo tin tức đăng tải dài dài trên các phương tiện thông tin đại chúng qua các kỳ họp quốc hội, các đại biểu khi phát biểu đều có chung nhận định rằng những vụ việc quan chức bự hay nhỏ tham nhũng bị phanh phui cho đến nay đều do quần chúng phát hiện, bác Ba Phi biểu ổng cả đời mần ruộng bán mặt cho đất bán lưng cho trời đặng góp phần đóng thuế nuôi các cán bộ lớn nhỏ tới nay mới biết nhơn dơn còn được coi là cái quần của chúng, tụi hắn có đẹp đẽ cũng do cái quần, nếu sạch sẽ thơm tho thì nhờ còn dơ dáy khắm thúi ráng mà chịu.

Lại nói, qua các vụ ”tụ tập” của bà con gần đây tại HN và SG, bác Ba Phi nảy tối kiến rằng tại sao không cùng nhau ”tụ tập” để phản đối những tên cẩu quan tham ác lợi dụng chức quyền làm bậy và yêu cầu nó phải nạp đơn từ chức.

Kịch bản sẽ diễn biến như sau:
- Tại địa phương Y có tên quan tham tên X đã có nhiều hành vi sai phạm như áp bức nhân dân, như tham nhũng của công gây phẫn nộ dư luận. Nếu sau khi thu thập được đủ chứng cứ ban đầu về những vi phạm pháp luật của tên X đó, bà con hẹn nhau thống nhất vào giờ G ngày N sẽ cùng nhau tụ tập ôn hòa tại trước nhà tên X, giương cao các biểu ngữ nội dung vạch trần sự xấu xa của hắn. Để hỗ trợ tiếp sức cho đồng bào địa phương Y, cùng thời điểm tại HN và SG, bà con cũng hẹn nhau chuẩn bị biểu ngữ với nội dung tương tự rồi ”tụ tập” ôn hòa, tại 2 địa điểm là trụ sở Văn phòng Tổng thanh tra nhà nước ở HN, tại SG là trụ sở VPĐD chính phủ.

Hậu quả:
- Khi vụ việc ”tụ tập” trước nhà tên X để yêu cầu nó từ chức xảy ra, ban đầu lãnh đạo địa phương Y sẽ rất manh động, bởi vì tại các tỉnh, thành, nếu động chạm tới quan chức đứng đầu những ngành “nhạy cảm”, tức dễ tham nhũng lớn, cũng đồng nghĩa với việc động tới quyền lợi kinh tế và chính trị của cấp lãnh đạo chóp bu địa phương, cần lường trước lũ nha trảo do bị áp lực phải giải quyết nhanh gọn không để vụ việc lan rộng kéo dài nên bà con chuẩn bị tinh thần là sẽ bị đàn áp. Thế nhưng nếu có sự phối hợp ăn ý của nhân dân tại HN và SG thì việc chúng đàn áp bà con tụ tập ôn hòa để phản đối một quan chức cấp địa phương ắt sẽ làm bùng nổ sự phản đối trên diện rộng, châm ngòi cho các cuộc tụ tập ôn hòa trên toàn quốc đòi đích danh tên quan chức X,Y,Z nào đó biến chất thoái hóa tham nhũng hại dân phải công khai xin từ chức.

Bác Ba phi biểu giờ ổng mới đặng hiểu ý nghĩa của câu:
”Một cây làm chẳng nên non,
Ba cây chụm lại nên hòn núi cao.”


Ổng còn dám cá 10 ăn 1 rằng nếu bà con mình kiên quyết và khéo léo vận dụng quyền “tụ tập” hợp pháp thì lũ quan chức tham tàn bắc trung nam chắc chắn sẽ rụt cổ co vòi vì sợ hãi bị có tên trong bảng phong thần. Tụi chúng, các tên sâu mọt, một sáng nọ ngủ dậy nhìn qua cửa sổ mặt vụt tái xanh hãi hùng rụng rời khi thấy hàng mấy trăm đồng bào đang giương cao biểu ngữ trước cửa nhà nó đòi nó phải ngay lập tức viết đơn xin từ chức vì tội hại nước hại dân cụ thể nào đó.

Kỳ này chắc bác Ba Phi bị bắt giò vì cũng là thứ nói để… đó.

Trải nghiệm nhỏ về món cá

phuongngugia tôi từng đi đây đó, vì thế sinh hoạt đời thường nơi các địa phương vùng miền cũng biết ít nhiều, đôi khi cao hứng lên giọng với mấy đứa em rằng thì là tao khoái một mình lái xe lang thang rong chơi như vô định, tao từng buổi trưa ngồi uống rượu ăn ốc nướng tại thị trấn Liên Hương, buổi chiều ngồi tại Phan Rí Cửa ăn cháo cá bớp cùng anh Sanh phó chủ tịch huyện Tuy Phong (Bình Thuận), rằng thì là tao từng buổi trưa ngồi ăn tôm uống rượu tại quán Thanh Xuân với anh Dụ Chánh án cùng anh Tiết Thẩm phán quận Hoàng Mai (Hà Nội) tại thị trấn Long Hải, buổi chiều thì uống rượu ăn cá mập nhỏ cùng mấy ngư phủ tại xã Bình Châu (Bariavungtau), rằng thì là tao cũng học đòi theo lối của ông Hoàng Mến là mỗi khi vô mấy xóm chài sẽ thuận nước đẩy thuyền mà tìm mua ngọc ốc bla… bla.

Người xưa có câu ”Đi xa hiểu rộng”, thằng tui có dịp sinh hoạt hàng ngày cùng dân chài mới được biết thêm nhiều, có những cái người không phải dân làm nghề biển không thể biết. Thí dụ về thăm bà con, bà xã nhỏ gọi điễn cho các chú các cậu đang ngoài biển nói muốn ăn mực luộc, lập tức cá mực sẽ được mổ rồi hấp chín ngay sau khi đánh bắt rồi đó gói kỹ để hầm lạnh, về nhà chỉ việc bỏ nồi hấp lại cho nóng, nồi hấp lõng bõng thứ nước hơi sệt dòm đen như… mực vì khi mổ thì nước mực chảy ra, người ta lấy nước đó luộc mực và tôi có thêm một trải nghiệm rằng nước mực đó rất ngọt. Vậy xin ý góp các bà nội trợ rằng khi mua cá mực về làm, nhớ đừng bỏ nước màu đen của con mực vì cam đoan rằng rất ngọt. Trên hành trính mưu sinh vất vả ngoài biển khơi đám bạn ghe rất ưa món mực tái chanh, cũng như các loại cá thu và cá ngừ vừa đánh bắt được còn tươi sống, các ngư phủ tin rằng ăn thịt cá tái sẽ rất tốt cho sức khỏe.

Trước khi quen biết bà xã nhỏ, phuongngugia tôi từng nhiều lần được bạn của thằng Tuấn gọi điện mời về Bình Châu ăn vi cá mập nhỏ xào với nấm và rau cần, ăn lẩu cá mập. Lần trước buổi tối tại xã Phước Tỉnh, Long Hải, tôi ngồi coi thằng Mạnh cạo da một khúc của con cá nhám, cỡ 2 kg tôi rờ thử da của con cá và cảm giác như rờ vô tờ giấy nhám. Nay được tận mắt nhìn một thằng em chế nước sôi rồi cạo da con cá mập chừng 5 hay 6 kg thì phuongngugia tôi mới biết cá mập nhỏ còn gọi là cá nhám.
Đọc thêm:
- Cá nghéo nấu lẩu

Ông bà lại có câu: “Học ăn, học nói”. Cá trích, loại cá nổi tiếng với món ”Gỏi cá trích”, nhưng nếu là cá không còn tươi thì chẳng nhà hàng nào dám chế biến món gỏi. Bình thường dân nơi khác ít chịu ăn vì chê cá trích nhiều xương mà thật ra là do không biết cách ăn. Về Bình Châu tôi được bày cho cách ăn món bánh tráng cuốn cá trích luộc, chỉ với vài thao tác là dùng đũa gạt gắp bỏ một bên da cá, sau đó lật qua bên kia dùng đũa gắp kéo lớp da cứng của nó ra, tiếp đó là gắm bẻ đầu, gắp bẻ đuôi, kế đó dùng đũa gắp gạt theo chiều dọc bụng cá để loại bỏ toàn bộ xương dưới bụng. Xong, ta sẽ gắp nửa con mà cuốn.
”Nhìn em ngon như con cá trích
Anh có vợ rồi "sợ" còn thích em nè.”

Cò quậy búa xua, thầy chú lãnh nạn

“Chào người đương thời”, anh T.N cất tiếng nói hướng về phía người đàn ông mặc đồ rất sang trọng vừa tấp chiếc xe Vespa Piago Skip 125 cc vô lề, anh K cười nói ông T nay nổi tiếng rồi nha, chuyên làm việc với nhà báo, câu nói đó khiến cả đám cười rộ. Người đàn ông nọ bước xuống tháo mũ bảo hiểm móc vô xe, kéo ghế ngồi rồi cất tiếng chửi đù má mấy thằng nhà báo viết bá láp, việc tôi làm là đúng theo quy định chớ có đéo gì sai mà tụi nó viết láo quá chừng.

Nói về vụ đi đứng của phuongngugia tui, cả năm nay tui đã chịu khó hàng ngày dậy sớm chống gậy tập đi bộ từ 3 giờ 45 giờ tới 4 giờ 45, cùng thời gian tui quen rất nhiều những người cũng tập thể dục buổi sáng. Quen thành lệ ngày nào cũng vậy, tập thể dục xong là một số anh em tập trung ngồi uống café tán dóc khoảng nửa tiếng rồi giải tán.

Lại nói, người đàn ông sang trọng kêu ly café đá, tay móc từ túi quần gói thuốc hiệu Esse Lighs ra đốt một điếu, vừa thở khói vừa nói như phân bua rằng: “Tôi làm đúng theo quy định, bốn trăm câu hỏi trong đó có bla… bla… việc của tôi là giảng về luật, tôi làm theo trách nhiệm chớ nhận hồ sơ là do thằng H, vậy mà mấy thằng nhà báo lại đăng tên tôi, còn thằng H thì tụi nó hổng nói gì tới bla… bla”. Bà con hihi haha cười nói ồn ào, rằng vụ này dám tụi nhà báo theo dõi từ lâu, tụi nó chụp hình ghi âm để khi bị yêu cầu sẽ chưng ra bằng cớ, rằng có thể tụi nó chụp hình cả tờ giấy thi học luật có đánh dấu bla… bla.

Anh T.N lại lên tiếng hỏi người đàn ông sang trọng rằng vậy chớ bữa nay mày đi đâu mà đóng thùng sớm vậy, người đàn ông sang trọng trả lời bữa nay em trực. Người đàn ông sang trọng nọ lại đốt điếu thuốc rồi vửa thở khói vừa lầu bầu đù má thanh tra tỉnh rồi sẽ là thanh tra bộ, rồi xác minh này nọ... mấy thằng nhà báo viết bậy bạ hết sức, đù má làm sao mà cò lại vô đứng trước cửa hội trường nơi thi luật để la được, nếu có ai say tôi đuổi ra liền chớ bla… bla.

Tự biết không phải chuyện anh em nói dóc vui vẻ như thường ngày mà đây là chuyện mình chẳng nên xía vô, nãy giờ ngồi mần thinh vậy khi vừa nghe cha Trung tá CSGT tên T (tức người đàn ông sang trọng) lầu bầu, thằng tui chợt nhớ năm nọ từng ngồi nói chuyện cùng anh T “bọ” và anh H “bụng” về vụ cha H.B.H Trưởng phòng CSGT tỉnh Đồng Nai, tui ngứa miệng chọt vô rằng chắc chuyện thanh tra rồi cũng qua vì theo như anh T nói thì đám nhà báo đâu có đầy đủ chứng cứ mà chủ yếu là phỏng đoán, sau khi xác minh mà không đủ chứng cứ thì kết luận sẽ là thôi chớ chi. Anh L (cán bộ Hải quan tp/HCM) quay qua tui lắc đấu biểu anh Phương nói vậy chưa hẳn đúng, các ông trên đối với mình cũng người thương người ghét, lạng quạng bị điều chuyển là rồi, chức vụ không là chi, vị trí làm việc của mình có quyền hay không mới quan trọng.

Như để an ủi ông Trung tá CSGT vừa được nêu tên quảng cáo miễn phí trên báo Tuổi Trẻ, bà con mỗi người một tiếng rằng Bình Dương thì nhẹ chớ Bình Phước mới nặng, tụi nó kiếm tới cả Hai Đức phỏng dzấn bla… bla.

Tui cho rằng vụ ni đám CSGT Bình Dương sẽ có vài thằng mất thu nhập lớn chớ ở đó mà nặng nhẹ cái giống gì.

Nói thêm, vị Trung tá CSGT vừa bị báo Tuổi Trẻ nêu tên đó cũng là anh em trong đám ngày nào cũng tập thể dục và uống cafe cùng nhau.

Cùng chủ đề
- Trăm sự nhờ… cò
- Xử lý vi phạm Luật giao thông: Có móc ngoặc

Cán bộ về hưu

Cán bộ về hưu có thể phân ra 3 thứ rõ rệt khó lộn lắm, này nghen:

- Thứ nhứt ấy các loại anh già vớ vẩn thời lãnh lương nhà nước chỉ là chú văn thơ liên lạc hay bảo vệ cơ quan, tay nào chịu khó buổi tối đi học chuyên tu hay bổ túc thì có cơ lãnh lương chuyên viên vợ nhà thêm tí tiền chợ, hoặc giả trự nào mồm loa mép giải cùng lắm ngấp nghé hàng trưởng phó phòng hưởng lộc vãi của thầy bên trên.

Mấy khứa đó khi bị về hưu nhàn rảnh, lại thêm đám cán bộ phường xã do lương ít nên làm biếng đi cơ sở thường òn ỉ nay chú bác nghỉ hưu mà sức còn phẻ quá vậy mời chú mời bác tham gia công tác địa phương rồi mình cùng công tác vận động quần chúng nhơn dơn chấp hành tốt chủ trương của đảng bla… bla.

Thua me gỡ bài cào, hồi còn “mần dziệc” không đặng thỏa chí trai kiêu hùng thân dũng tướng lịnh ba quân mà chỉ là thứ nhãi nhép toàn bị chúng sai nên từ khi mần cán bộ thôn ấp có dịp làm oai với dân là ông bí thơ đảng ủy phường xã, ông bí thơ khu phố, bì thơ tổ dân phố hoặc thôn trưởng ấp trưởng hay gì gì trưởng đó… khuya sớm ôm kè kè xấp giấy tờ đi mần công tác còn hăng hơn đám thanh niên vác rựa toàn quốc kháng chiến năm xưa.

- Thứ hai, cỡ trung cao hàng cán chổi, mấy năm sau này chỉ chuyên quát nạt tạo uy trấn áp cấp dưới để dễ bề thao túng ngân sách của cơ quan hầu bỏ túi riêng, nay về hưu ra đường em út ngó thấy từ xa đã quẹo ngả khác khỏi phải chào thằng sếp trời đánh cũ. Nhè khi vô ý lỡ đụng đầu cái cộp ông thầy có bản mặt đáng ghét nhe răng vờ vịt giả lả hỏi thăm coi bộ thân tình lắm, cực chẳng đã thằng lính khoác vô vẻ mặt mừng rỡ giả tạo khỏi nói cũng biết cả hai đứa cùng đang cảm giác rất khó chịu. Cuộc gặp kết thúc bằng cái bắt tay hờ hững khỏi cần giấu và cùng không hẹn gặp lại rồi quay ngoắt.

- Thứ ba là cán cuốc tức cán bự quyền trọng thường biết mình lúc nào sẽ hạ cánh vậy nên đủ thời gian toan tính mưu mô sắp đặt đặng dzìa hưu yên ầm mần ông tư sản đỏ. Thứ này sau lúc về hưu thì kín cổng cao tường. Vậy chớ xe hơi số trắng số xanh vẫn nườm nượp ra vô vì cháu con nhà nhiều đứa hiện sắm vai lãnh đạo lớn ngon lành vận chớ còn cần lắm tiếng nói của cha chú đặng bảo đảm yên vị nguyên thủ hai nhiệm kỳ. Loại cán cuốc dù đã quá lớn tuổi buộc về hưu, tiếng là không còn quyền, nhưng thế lực vẫn đủ lớn để can thiệp vào chánh trị và kinh tế của đất nước, luôn trực tiếp ra tay chia phần các dự án béo bở này nọ của quốc gia đặng tạo điều kiện cho lũ con cháu tiếp nối cha anh khiến rạng rỡ dòng họ tông tổ.

Đặc điểm:
- Hạng thứ nhứt khi hỏi tới lý tưởng chủ nghĩa lập tức phồng mang trợn mắt diễn thuyết rằng thì là chủ nghĩa mác lê tươi tốt đẹp đẽ xã hội đại đồng giàu nghèo khó phân, rằng thì là chách mạng vô sản đấu tranh võ trang là tất yếu để giành chánh quyền tuyên bla... bla. Túm lại truyền cộng sản cách mạng xứ thiên đường cứ thao thao liên tu như sợ ai giành mất phần giỏi.
- Còn hạng thứ hai và thứ ba thì nay nếu nói tới chánh trị giai cấp cùng chủ nghĩa này khác lập tức mắc dị ứng biến chứng câm điếc hết trọi.

Không tin cứ tìm hiểu thì biết.
 
Lên đầu trang