Home
  
Search từ khóa phuongngugia           English alternative text
Image alternative text alternative text alternative text alternative text alternative text alternative text alternative text

Tìm trên Google.com         Tìm trong Site này

 Trước tiên xin hãy đọc lời ngỏ này 

Có nghe thấy chăng ?


“… Cần nhắc lại rằng, đầu những năm 1980 Chính phủ đã đưa chương trình khảo sát khai thác bô-xít trên Tây Nguyên vào chương trình hợp tác đa biên với khối COMECON. Tôi được phân công trực tiếp theo dõi chỉ đạo chương trình này. Sau khảo sát đánh giá hiệu quả tổng hợp của các chuyên gia Liên Xô, khối COMECON đã khuyến nghị Chính phủ ta không nên khai thác bô-xít trên Tây Nguyên do những nguy cơ gây tác hại sinh thái lâu dài rất nghiêm trọng, không thể khắc phục được đối với dân cư chẳng những tại chỗ mà còn cả dân cư và vùng đồng bằng Nam Trung Bộ. Chính phủ khi đó đã quyết định không khai thác bô-xít mà gìn giữ thảm rừng và phát triển cây công nghiệp (cao su, cà phê, chè...) trên Tây Nguyên.

Ý kiến phản biện của các nhà khoa học nước ta vừa qua phân tích trên nhiều phương diện, trong các điều kiện kinh tế kỹ thuật hiện nay cũng đi tới kết luận như các nhà khoa học Liên Xô cách đây 20 năm. Với những cảnh báo nghiêm trọng như vậy, chúng ta cần xem xét các dự án này một cách khách quan - cần đánh giá lại quy hoạch khai thác bô-xít trên Tây Nguyên…”


alternative text
Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên

“… Theo tự nhiên, dân đồng bằng phải có ruộng, người miền núi phải có rừng. Nay cho thuê hết đất rừng thì người dân sẽ mưu sinh thế nào, điều đó cần phải làm rõ. Bao nhiêu cuộc kháng chiến của ta cũng chỉ vì mục tiêu người cày có ruộng, người dân miền núi có rừng. Cách mạng thành công cũng nhờ mục tiêu đó mà người dân hướng theo.”

D32 tái xuất giang hồ

Hai tháng nay mới lại có thời gian mò mẫm trên mạng, tình cờ đọc báo ”Lao động” thằng tui được biết phần mềm Anti virus D32 của thạc sĩ Trương Minh Nhật Quang tái xuất giang hồ để lại tham gia vô cuộc chiến chống virus máy tính từ thời điểm cuối năm 2009. Tui tải về rồi cài đặt vô máy thì gặp lỗi, và sau khi đọc kỹ phần hướng dẫn thì tui lưu ý bà con rằng nên mở máy tính của mình với quyền quản trị cao nhất thì sẽ không bị lỗi.

Để chắc chắn rằng mình đã đăng nhập máy tính với quyền quản trị cao nhất thì bà con hãy mần như sau:
1/- Mở máy tính.
2/- Vô Control Panel
3/- Kích đúp vô Use Accounts
4/- Nhấp chuột vô User

Xong.

Với chiến tích từ những năm đầu của thập niên hai ngàn và là người đầu tiên nghiên cứu thành công phần mềm quét virus trên Windows tại Việt Nam của Trương hiệp sĩ, thằng tui rất vui vì hay tin D32 đã quay trở lại và tui rất tin tưởng khi sử dụng phần mềm diệt Anti vivus D32. Nếu có phiên bản thu phí để tiếp tục đầu tư cho việc nghiên cứu và phát triển phần mềm Anti virus D32 thì tui sẽ là một trong số những người đầu tiên mua bản D32 thu phí.

Mong bà con hãy ủng hộ thạc sĩ Trương Minh Nhật Quang qua việc sử dụng phiên bản D32 có thu phí.

Chỉ có một chi tiết rấ nhỏ là khi trò chuyện với Đất Việt, khi được hỏi về Điểm mạnh và điểm yếu của D32 so với BKAV là gì? Câu trả lời Trương hiệp sĩ đã tỏ ra thiếu kềm chế sự hậm hực khi anh nói “…Chúng tôi không sợ và cũng không nghĩ D32 sẽ tranh phần với ai…”

Thằng tui thông cảm cho một nhân tài và lấy làm tiếc vì trường đại học Cần Thơ đã không làm điều mà trường ĐH Bách khoa Hà Nội đã làm cho Nguyễn Tử Quảng.

Tuy nhiên, với sự trở lại lần này, Trương Minh Nhật Quang vẫn chứng tỏ cho mọi người thấy tài năng xuất chúng bằng phiên bản 2009 của phần mềm Anti virus D32 được áp dụng công nghệ nhận dạng virus máy tính hướng tri thức, công nghệ này cho phép xây dựng hệ phần mềm dạy cho máy cách tự phát hiện và chữa trị các bệnh lạ do virus gây ra… Nghĩa là công nghệ hoàn toàn mới khác với nhiều phần mềm quét virus hiện nay.

Bàn về cụm từ “Con ông cháu cha”

Nhớ lại, những năm cuối thập niên bảy mấy thế kỷ trước tui từng đọc tờ báo “Sài Gòn giải phóng”, trong đó có bài viết mà tôi không còn nhớ rõ, chỉ nhớ đại khái rằng tác giả viết bài nói về chuyện ăn chơi của các con cha cháu ông. Lại nhớ rằng sau khi vô Saigon tui đọc sách báo miền nam thấy có cụm từ Con ông cháu cha chớ đâu phải con cha cháu ông…

Sau này tui tìm hiểu để biết hai câu nói đó các nhà báo chế độ “ngụy” viết đúng hay nhà báo việt cộng mới đúng.

Không giống bây giờ, trước đây quả thiệt chế độ “ta” rất xa lạ với cách xưng hô theo kiểu như là ông nghị sĩ, ông thủ tướng, ông dân biểu vân vân mà phải nghiêm chỉnh quán triệt rồi chấp hành tốt cách xưng hô của Mao chủ tịch vĩ đại đã dạy, đó là tất cả gọi nhau bằng đồng chí, tỷ dụ như đồng chí chủ tịch nước, đồng chí chiến sĩ binh nhì vân vân.

Người dân sống trong chế độ “ngụy” kêu bằng con ông quận trưởng thì các đồng chí đồng bào “ta” gọi là con đồng chí chủ tịch UBND quận.

Vậy nên người phe “ta” do không hiểu mà cứ nằng nặc cho rằng đã là con thì phải là con của bố chớ đâu thể là con của ông.

“Ta” lại nhứt định giả vờ không biết rằng giáo dân đạo công giáo thường kêu các giám mục linh mục bằng “cha” rồi xưng “con” – Điều này làm tổn thương lòng tự ái của “ta” rất lớn vì “ta” chỉ cần bác chớ đâu cần cha.

Chế độ “ngụy” tự do tôn giáo mới biết rằng có cha nhà thờ chớ chế độ “ta” thì do học theo lối tuyên truyền của Joseph Göbbels bộ trưởng chế độ Quốc xã chuyên lừa dối bá tánh riết nên tự kỷ ám thị cũng tưởng rằng không có nhà thờ cùng không có cha sở.

Suy cho cùng, thằng Bờm vốn không biết chữ cộng với bản chất bần cố nông khốn nạn chỉ quen giải quyết mọi việc bằng dao súng thì mần răng mà bắt bẻ hay giải thích cho nó đặng, bởi vậy Bờm ta cứ nhứt định rằng đã là con của bố thì phải là cháu của ông.

Nhân đây tui xin trích dẫn để bá tánh coi chơi hầu hiểu thêm tại sao nhà thờ lại có quyền lực lớn ?

(Dẫn)
Giáo Hoàng Gregory VII (1073-1085) ban hành những quyết định để đặt ra những quy luật cho bọn vua chúa dưới quyền phải theo đó mà tuân hành. Đây là bản Tuyên Cáo "Dictatus papae" gồm 27 điều gọi là nguyên tắc có hiệu lực như luật. Bản tuyên cáo này được ban hành vào năm 1075 và là một tài liệu lịch sử. Tài liệu này được ghi trong THE HUMAN RECORD - sources of global story", Vol I, Andrea-Overfield, University of Vermont, 1999, tr. 225-226) và được nhà biên khảo Vũ Huy Quang ghi lại đầy đủ đăng trong tờ Giao Điểm Số 28, tháng 12/1997. Dưới đây là 27 nguyên tắc này:

“1.- Rằng Giáo Hội La Mã do một mình Thiên Chúa lập nên.

2.- Rằng chỉ có Giáo Hội La Mã được quyền cai quản toàn cầu.

3.- Rằng chỉ có Giáo Hoàng mới có quyền bổ nhiệm hay bãi chức các giám mục.

4.- Rằng đại diện của Giáo Hoàng dù là có cấp bậc thấp hơn trong hàng giáo phẩm cũng có quyền chủ tọa hội đồng giám mục và có quyền truất bỏ các giám mục.

5.- Rằng Giáo Hoàng có quyền truất phế những người vắng mặt (nghĩa là không cho bị cáo được điều trần).

6.- Rằng, dù bất cứ lý do nào, không ai được sống chung hay sống cùng một mái nhà với những người đã bị Giáo Hội rút phép thông công (bị phạt vạ tuyệt thông).

7.- Rằng, tùy theo nhu cầu của hoàn cảnh, chỉ có Giáo Hoàng mới có quyền làm giáo luật mới để thiết lập một chức vụ giám mục mới.

8.- Rằng chỉ có Giáo Hoàng mới được mang huy hiệu đế quốc.

9.- Rằng tất các ông hoàng đế và vua chúa sẽ được hôn bàn chân của Giáo Hoàng.

10.- Rằng chỉ có tên Giáo Hoàng mới được đọc lớn ở các giáo đường.

11.- Rằng danh hiệu đã được áp dụng đối với Giáo Hoàng sẽ chỉ có một mình Ngài được sử dụng.

12.- Rằng Giáo Hoàng có quyền truất phế tất cả các ông hoàng đế.

13.- Rằng, nếu cần, Giáo Hoàng có quyền thuyên chuyển các giám mục ra khỏi giáo phận đương nhiệm.

14.- Rằng Giáo Hoàng có quyền phong chức cho bất kỳ người nào ở bất kỳ nơi nào vào bất kỳ chức vụ nào trong Giáo Hội.

15.- Rằng bất kỳ người nào đã được Giáo Hoàng phong chức đều có thể quản nhiệm một nhà thờ khác.

16.- Rằng không có một đại hội nghị tôn giáo nào được nhóm họp nếu không có lệnh của Giáo Hoàng.

17.- Rằng không có một quyết định của một hội nghị tôn giáo được coi là giáo luật và cũng không có một sách nào được coi là giáo luật nếu không có quyết định của Giáo Hoàng ở trong đó.

18.- Rằng không ai có quyền hủy bỏ sắc luật của Giáo Hoàng và rằng Giáo Hoàng có thể hủy bỏ sắc luật của bất kỳ người nào.

19.- Rằng không ai có quyền xét đoán Giáo Hoàng.

20.- Rằng không ai có thể dám lên án một người đã cầu cứu đến Giáo Hoàng.

21.- Rằng mọi vấn đề quan trọng trong bất cứ thánh đường nào cũng phải đệ trình lên Giáo Hoàng.

22.- Rằng Giáo Hội La Mã không bao giờ sai lầm trước mọi vấn đề thuộc về vĩnh cửu đúng theo như kinh thánh.

23.- Rằng ngôi vị Giáo Hoàng đã được thánh hóa từ sự vinh quang của Thánh Peter.

24.- Rằng theo lệnh hay phép của Giáo Hoàng, thần dân (nhân dân) trong nước có quyền tố cáo nhà cầm quyền của họ (với Giáo Hội).

25.- Rằng Giáo Hoàng có quyền truất phế hay tái phong chức cho các giám mục mà không cần phải triệu tập một hội nghị tôn giáo để quyết định.

26.- Rằng không ai được coi như là tín đồ Da-tô nếu người đó không đồng thuận với Giáo Hội La Mã.

27.- Rằng Giáo Hoàng có thể "giải trừ cho nhân dân khỏi phải làm bổn phận đối với các ác quyền bất công." [3] [4]


Dẫn chứng trên cho thấy giáo hội đã dành được quyền lực ghê gớm, vậy thì các tu sĩ nhà thờ phải được kính nể trong các quốc gia thiên chúa giáo. Việt Nam thời Ngô Đình Diệm là một quốc gia như vậy, các cha nhà thờ mà tiêu biểu là đức cha Ngô Đình Thục có quyền uy sinh sát bao trùm lãnh thổ, vậy đương nhiên các chức sắc của nhà thờ phải được kính sợ, theo quy định thì các cha không được phép cưới vợ nghĩa là không thể công khai có con, vậy thì là nói cháu cha đây tức là chỉ các cháu ruột hay cháu họ của cha.

Đám công tử con các ông lớn thì báo chí chế độ mấy chục năm trước và cả ngày nay đều kêu chung bằng đám con ông cháu cha.

Vậy câu thành ngữ “Con ông cháu cha” phải có xuất xứ từ thời Đệ nhất Cộng hòa.

Rảnh thì ba lăng nhăng vậy mà.

Ăn bắc mặc nam

Lại nói, có mấy ai hiểu đặng câu thành ngữ “Ăn bắc, mặc nam”, nhiều người Saigon thường với vẻ tự hào mà gật gù rằng nói về chuyện ăn thì người bắc sành điệu hơn nhưng về vụ mặc thì người Saigon hơn hẳn…

Thiệt là một sự so sánh gượng ép quá cỡ, có nhiều câu nói lưu truyền trong nhân gian mà lúc rảnh rỗi thằng tui vẫn nghiệm chơi để tìm lời giải đáp, nay thì tui tìm hiểu về xuất xứ của câu nói trên.

Từ những năm đầu thế kỷ trước, nước ta trong tình trạng bị người tây đô hộ, mặt tích cực là người dân từ lạc hậu dần trở nên văn minh…

Xứ Nam kỳ là vùng đất bảo hộ, cách sinh hoạt của người nam vốn chưa căn bản hình thành cái riêng nên lai tạp nhiều bởi lối sống của các vùng miền khác, nhất là bị ảnh hưởng bởi các chú chệt cùng bầu đoàn thê tử tha hương…

Xứ Bắc kỳ (TONKIN) thì bị ảnh hưởng lễ giáo nên cách sinh hoạt nhất là trang phục của phụ nữ hầu hết đều mang bản sắc truyền thống. Xã hội xứ Nam kỳ (Cochinchine) thì có vẻ giống như các vùng đất thuộc địa khác, vì Saigon có quá đông người nhiều quốc tịch nhập cư, đông nhứt là người Hoa từng sinh sống có khi đã vài đời nên tui thấy Saigon hồi đầu thế kỳ 20 giống như thành phố Thượng Hải của Trung Hoa.

Xã hội phương tây phát triển thì thời trang ăn mặc của các chân dài mẫu quốc đương nhiên ảnh hưởng lớn đến các bà các cô xứ Cochinchine, dân Nam kỳ vốn không có tục theo lối của dân Bắc kỳ nhuộm răng đen xấu ỉnh, vậy thì đờn bà con gái ra đường đâu cứ phải áo nâu váy chụp, tại sao không áo đầm tây, sường xám Thượng Hải khoe đùi khoe đường cong thân thể cho các đấng mày râu điên đảo? Dân vùng đất phương nam vốn là con cháu những người “đi trước mở đường máu” (Tìm đọc cuốn Hương rừng Cà Mau của Sơn Nam) xưa, họ vốn ăn ngay nói thẳng, trong cách ăn mặc thì xấu che tốt khoe, xã hội miền nam khi đó chắc phải hưng thạnh lắm, khi xã hội phát triển thì văn hóa được nâng cao bởi vậy mới xuất hiện các cô đào lừng danh Năm Phỉ, Phùng Há.

alternative text
Người Saigon xưa

Sau năm 1954, trong khi miền nam vẫn tiếp tục phát triển thì miền bắc tìm quay về lối xưa xây dựng chủ nghĩa cộng đồng người nguyên thủy, riêng về ăn mặc thì đàn ông buộc phải từ bỏ cà vạt vét tông com pờ lê sang trọng lịch lãm, đàn bà con gái thì bị cấm mặc áo dài tha thướt quốc hồn quốc túy mà tất cả đồng loạt buộc phải trưng diện với duy nhứt bộ đồ đại cán của anh lớn Mao Trạch Đông vĩ đại muôn năm.

Năm bảy lăm, dân Saigon mở hé cửa nhà mà lén dòm mấy ảnh nắm tay vợ con từ trong rừng lơ láo rách rưới dơ dáy da xanh lè nghênh ngang ra nắm chánh quyền, họ còn thấy gia đình các cán bộ miền bắc người ngợm ốm nhách vì thiếu ăn từ Hà Nội dắt díu nhau lôi thôi lếch thếch vô tiếp quản… Thế là chỉ sau thời gian ngắn, “Hòn ngọc viễn đông” trở thành cục đất khô cằn sỏi đá.

Vậy đó, theo tui thì câu thành ngữ “Ăn bắc mặc nam” phải được hình thành trong bối cảnh xã hội Cochinchine khoảng vài ba thập niên đầu thế kỷ 20, mong bá tánh vốn người nam đừng vì thiếu hiểu biết lòe mình lòe người mà tự hào vô căn nữa nghen.

Khoe ?

Tỉnh Bình Dương chỉ cách thành phố Hồ Chí Minh hơn 20 km mà cách nghĩ cùng hành xử của người dân chung quanh chuyện cho con đi học trường mẫu giáo sao mà lạc hậu thua kém Saigon quá xa.

Con gái tui nay vừa đầy 2 tuổi và cũng chuẩn bị tới trường mẫu giáo. Khi đi hỏi thì mới biết hóa ra nay gởi con ở trường mẫu giáo bất kể là trường tư thục hay công lập, người ta coi chuyện hàng tháng phải bồi dưỡng thêm cho các cô bảo mẫu vài ba trăm là chuyện gần như bắt buộc nếu muốn con mình được các cô chú ý chăm sóc (?!).

Tới nay là năm 2010 mà sự lạc hậu của dân tỉnh lẻ vẫn biểu lộ rõ nét nhất ở chỗ người ta kể với vẻ khoe khoang không dấu diếm rằng có con đi gửi nhà trẻ thì mỗi tháng phải bồi dưỡng riêng cho mỗi cô giáo ba trăm ngàn, nếu không thì con mình đừng hòng được quan tâm như con người khác (?!)

Điều đáng nói là vợ một quan chức cao cấp trong ngành tòa án của tỉnh cũng với vẻ hớn hở kể với má của con gái tui rằng hàng tháng ngoài tám trăm ngàn tiền trường cho con gái chị ta còn phải cho thêm hai cô giáo mỗi cô ba trăm ngàn nữa vị chi là một triệu tư. Tui nghe nói mà không tin nay vẫn còn ba cái chuyện kỳ cục rứa bèn hỏi một vài người quen đang có con nhỏ đi học mẫu giáo thì tất cả đều xác nhận chuyện đó là có thiệt.

Thằng tui hãy hỏi, khi các phụ huynh đồng loạt mặc nhiên chấp nhận hàng tháng đóng riêng cho một hay hai cô giáo bảo mẫu của con mình hai hoặc ba trăm ngàn, và rồi một vài bậc phụ huynh vì muốn con mình được hưởng quan tâm đặc biệt của các cô nên tự ý nâng mức bồi dưỡng lên năm trăm ngàn, vậy chẳng hóa ra những phụ huynh nào chỉ bồi dưỡng riêng cho cô giáo ba trăm ngàn mỗi tháng thì con cái họ lại không được quan tâm ?

Cái lý do vớ vẩn này in hình là một chuyện không nhỏ ở trong đời sống người dân tỉnh lẻ Bình Dương. Thiệt đúng như sách đã nói rằng một môi trường sống không tốt, bối cảnh xã hội tệ hại thì sản sinh ra những con người tồi tệ.

Hic


Kẻ cắp với bà già

Lại nói. Trong giới hoạt động văn nghệ của cộng đồng người Việt Nam ở nước ngoài có một MC in hình rất nổi tiếng, qua giới thiệu thì y còn là một văn sĩ, mà hồi 1976 sau khi vào Saigon, thằng tui cũng từng đọc nhiều tiểu thuyết các loại của miền nam trước bảy lăm, vậy nhưng chưa hề thấy một tác phẩm nào của Nguyễn Ngọc Ngạn, thằng tui không biết y viết truyện thuộc thể loại nào, mà thôi dẹp chuyện đó qua bên…

Lại nói, Nguyễn Ngọc Ngạn là MC giới thiệu chương trình trong mấy cuốn Video ca nhạc hải ngoại mà tui có coi và biết từ năm 1996 khi về vùng quê bán quán kiếm sống.

Nhớ, trong một cuốn băng ca nhạc, Nguyễn Ngọc Ngạn đã lấy một lá thơ của một khán giả mà y nói là rất trẻ tuổi từ Việt Nam gởi cho y, Ngạn mang lá thơ ra đọc, lá thơ đại khái mang nội dung cầu thị và người viết tỏ ý muốn được Ngạn ra tay giúp đỡ để có thể toại nguyện với ý muốn được ra nước ngoài mần ca sĩ vân vân, với giọng giễu cợt tỏ ra khinh rẻ người viết, Nguyễn Ngọc Ngạn mang lá thơ ra bêu riếu khiến thằng tui coi mà bất mãn y vì khi nói năng thì Ngạn trình diễn giọng nói của người miền bắc Việt Nam chuẩn rất nhẹ nhàng với ngữ điệu trầm bổng có tính toán cẩn thận, thế nhưng lời lẽ thì rõ ra nhục mạ người viết lá thơ gởi cho y…

In như Nguyễn Ngọc Ngạn thường tự soạn những lời lẽ mà y sẽ giới thiệu một bản nhạc hay một lớp hài kịch ngắn trong cuộn Video, qua những lời lẽ bóng bẩy có cánh của Ngạn mà giới khán giả bình dân có thể sẽ lầm tưởng rằng Ngạn là người hiểu biết rộng, nhưng người có kiến thức cùng hiểu biết thật sự chắc chắn sẽ nhìn rõ sự ngu dốt ẩn dấu sau sự soạn diễn công phu của Nguyễn Ngọc Ngạn.

Hãy lấy thí dụ của lớp hài kịch “Võ Tòng sát tẩu” của sân khấu Thúy Nga, trên thực tế thì cái tựa đề “…sát tẩu” chẳng ăn nhập gì tới lớp kịch, từ tên của vài nhân vật trong bộ truyện nổi tiếng “Thủy Hử” của tác giả Thi Nại Am ở bên Tàu mà tác giả lớp kịch hài chế biến tầm bậy tầm bạ… mục đích là để gây cười… vậy mà Nguyễn Ngọc Ngạn vẽ thêm chân cho rắn, vẽ thêm sừng cho cá sấu… y ba hoa khoác lác nào là đây là vở kịch mang ý nghĩa giáo dục răn đời sâu sắc… hứng lên rồi Ngạn ngân nga rằng đây là vở hài kịch thâm thúy mang tiếng cười cay đắng vân vân… vậy mà sai bét, vở kịch chỉ là chọc cười vớ vẩn kiểu khu chợ hàng cá hàng tôm lầy lội dơ dáy giống như đám hài Bào Quốc Bảo Chung Hồng Tơ Hồng Vân Minh Nhí vân vân.

Vở hài kịch “Tuyển lựa ca sĩ” được Nguyễn Ngọc Ngạn Ngạn giới thiệu là một hoạt cảnh bên trong hậu trường sân khấu nhưng thực tế chỉ là một lớp hài trong đó một gã thất nghiệp đầy nợ nần cố tình dựng bảng mở Trung tâm băng nhạc rởm để nhằm lừa gạt xác thịt đám gái quê thất học lại muốn làm ca sĩ…

alternative text
Đàn anh chuyên gia bom mìn Nguyễn Tử Quảng

Túm lại là quốc nội có một Nguyễn Tử Quảng nói một tấc tới trời thì hải ngoại xuất hiện một Nguyễn Ngọc Ngạn quen thói uốn lưỡi lòe dân ít chữ, hai anh này nếu mà có dịp đụng nhau thì cái đó kêu bằng “kẻ cắp gặp bà già”, thiệt là kỳ phùng xứng lứa.

Đầu năm nói chuyện về ngày xuất hành

alternative text
Tượng phật trên bàn thờ nhà nguyên TBT đảng Lê Khả Phiêu

Lại nói, ông bà xưa có nhiều điều kiêng cữ, hãy khoan nói những chuyện mang màu sắc dị đoan ở đây, mà tui chỉ nói những gì từng có dịp nghe và biết.

Các cụ có câu răn con cháu mà ngày nay còn rất đông người tuân thủ, đó là các cụ dạy rằng : “Chớ đi mùng 7, chớ về mùng 3”, còn câu nữa cũng tương tự là “Chớ xuất hành mùng năm mười bốn hăm ba”.

Thằng tui từng được giải thích rằng ngày xưa vua chúa ra đường là chọn ngày đẹp nhất xuất hành, những ngày đó các quan thái bốc chon được là ngày mùng năm (5), mười bốn (1 + 4 = 5), hăm ba (2 + 3 = 5) , mà khi vua đi ngoài đường thường thông báo trước để dân biết mà tránh khỏi cản trở vận hanh thông, bởi vậy đã có người từ phương xa mới đi tới do không biết lệnh của vua ban mà phải tội chém đầu. Vì thế những ngày này chỉ nên đi quanh quẩn trong địa phương của mình chớ đi xa có khi xui xẻo bị tai họa mang tội chết… vậy nên các cụ mới có câu để lại nhắc nhở con cháu.

Còn câu “Chớ đi mùng 7, chớ về mùng 3” vì rằng hồi đó ở thị trấn Sông Ray do tui không quan tâm nên không hỏi ông bác nọ vụ này.

Ngày nay một số rất đông đám giá áo túi cơm vô tướng ngu dốt bất tài do thời thế nhiễu loạn mà đặng phát tài vinh thân phì gia nhưng chúng không biết nên cứ răm rắp tin tưởng rằng có những thế lực siêu nhiên nào đó giúp chúng được tài sản tiền bạc hơn người.

Thằng tui nào giờ đâu kể ba chuyện dị đoan, tụi thầy bà chuyên nói láo lừa tiền từ năm chí bắc kể từ năm 1982 tới nay cũng từng gặp tui vài lần, sau vài câu hỏi thăm dò tâm lý là tụi chúng thoái thác né tránh rằng anh này cao số quá tui coi không được.

Vậy chớ nay đám “quan chức đỏ” vì ngày thường vẫn hô hào duy vật biện chứng không muốn bị mang tiếng là lạc hậu mê tín dị đoan mà xưng tụng lũ bói toán là các “Nhà dự đoán học” (?!). Trong nhà chúng thì thụp thắp nhang úng tế rồi chúng la rùm rằng thắp nhang là để thờ phật (?!), thiệt oan uổng cho ông phật Thích Ca Mầu Ni, ông phật Di Lặc quá xá.

Nhân đây tui nói thêm về câu “Phú quý sính lễ nghĩa”.

Nhớ, thằng Tuấn từng theo tui rong ruổi đó đây một thời gian, dọc đường nó hay nói lung tung cho không khí trong xe đỡ nhàm chán, thằng Tuấn từng có lần nói mấy câu mà nó biểu là người quê nó thường nói, nó biểu “Ở Quảng Trị quê em có vài câu giờ em nói anh nghe để anh nghiệm coi đúng sai nha, một là nói về con gái, con gái thì chân đi chữ o, l… to dứt khoát, chân đi chữ bát, đứt khoạt l… to”, ở quên em còn có câu “Cha chết không bằng hết ăn”.

Thằng em nó còn giải thích rằng:
- Người lớn tuổi ở quê em nói chuyện rằng nếu mình đang ở xa, lỡ cha mình chết mà không có mình ở nhà thì bà con lối xóm còn xúm lại cho chiếc chiếu đắp rồi mang đi chôn giùm chớ nhà hết cái ăn, con đói thì biết xin ai?

Có lý.

Lại nhớ thời năm 1979 – 1980, chùa bà Bình Dương thì ngày tết vẫn có người lên thắp nhang mà chủ yếu là dân chợ lớn mang heo quay lên cúng tạ vân vân, còn chùa ông gần đó thì thiệt thê thảm, thằng tui từng leo lên bệ tượng con ngựa của ông Quan Công mà chơi, còn nhớ, chùa thì quanh năm đóng cửa ỉm, cái tượng con ngựa bự nằm án cửa chùa bên trong sân thì cứt dơi ỉa bám nhóc dơ dáy hôi hám thấy gớm. Thời đó đói khổ cán bộ cỡ Phó ty văn hóa như ông già tui thì hai cha con cũng ngày hai bữa cơm độn khoai lang nói chi tới lính lác cấp dưới.

Năm 1979 tui theo ông già về thị xã Thủ dầu Một, tui là thằng từ Saigon zìa nên chẳng mấy nỗi mà nổi tiếng ăn chơi nhứt thị xã Thủ Dầu Một, thời đó ra đường kiếm đỏ mắt không thấy một cô gái bận bô đồ bộ như Saigon mà tất cả đờn bà con gái chỉ duy nhứt một kiểu áo bà ba màu trắng hoặc màu sậm quần lãnh đen. Khi đó bá tánh xứ Thủ nghèo đói thê thảm tiền mua gạo ăn còn không có thì đám tượng phật bằng gỗ bằng đất trong chùa sức mấy có khói mà hửi nghĩa là bà con phật tử mần chó gì có tiền mà mua nhang đốt khơi khơi.

Nay do mở cửa thông thương, đám mần ăn tư nhơn móc ngoặc với người nhà nước, đám quan chức tham nhũng ăn hối lộ, lại có công ty nước ngoài vô trả lương công nhân cao rồi hối lộ quan chức chánh phủ… Dân giàu nước yếu, ai có tiền là khoái tỏ ra người khá giả nên đi chùa đốt thiệt nhiều nhang, cúng dường nhiều tiền cho chúng nể, mặc cha đồng bào núm ruột yêu thương vùng sâu vùng xa còn thiếu đói.

alternative text
Căn nhà này được cho là nhà thờ dòng họ tổ tiên của một quan chức, căn nhà tọa lạc trên đường Nguyễn Trung Trực, thị xã Rạch giá

Trên thực tế trong xã hội hiện nay có quá nhiều người từ dốt nát nghèo khổ mà trong thời gian ngắn trở nên giàu có hoặc đám quan chức bất tài nhờ kết bè kết cánh hối lộ quan thầy mà lên chức và ngôn ngữ hiện đại kêu những người này là “Chân đất mắt toét”, là thứ “sâu bọ lên làm người”. Đám người đó biết rằng mình trở nên giàu có chẳng phải do tài năng nên nhất định tin rằng là do trời thương sai thánh thần độ trì và mồ mả ông bà phát lên… vậy nên khi giàu có là làm nhà thờ ông bà cho thiệt to lớn để tỏ lòng tri ân mồ mả ông bà.

Hic.
  Lời bàn của Kim Thánh Thán Mao Tôn Cương về vụ bức tượng phật trên bàn thờ nhà ông Lê Khả Phiêu:
  - Đến tổng bí thư đảng cộng sản còn thờ phật thì rõ ràng cái chủ thuyết duy vật biện chứng cộng sản không thể bằng được sự no cơm ấm áo của bản thân cùng vợ con và cả gia đình dòng họ. Bởi vì nhờ do phật độ trì mới đặng như ngày nay đó chớ bộ.
 
Lên đầu trang