Home
  
Search từ khóa phuongngugia           English alternative text
Image alternative text alternative text alternative text alternative text alternative text alternative text alternative text

Tìm trên Google.com         Tìm trong Site này

 Trước tiên xin hãy đọc lời ngỏ này 

Cách phân biệt âm tiết từ và vựng của vài địa phương

Về âm tiết của các vùng miền thì phuongngugia tui có nhận xét như sau:

Người miền bắc khi nói chuyện thường bị các lỗi chính tả là:
- Không phân rõ chtr ; sx ; rd ; gd.

Dân miền rung (khu 4 cũ) nói chuyện mắc các lỗi chính tả là:
- Không phân rõ gd ;

Dân miền nam khi nói chuyện mắc các lỗi chính tả là:
- Không phân rõ vg

Muốn bắt chước âm tiết của người các địa phương vùng miền không khó, chỉ cần chú ý như sau:

Lưu ý: Phải là âm chuẩn của người Hà Nội gốc.

1/- Âm tiết của người vùng Hà Tĩnh, Nghệ An, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên, Huế nói chung so với âm tiết của người Hà Nội gốc là:
- Dấu sắc là dấu hỏi
- Dấu huyền là không dấu
- Dấu hỏi là dấu nặng
- Dấu ngã là dấu nặng
- Dấu nặng là dấu huyền

Thí dụ : Cộng Hòa Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam
Phát âm là: cồng hòa xà hồi chù nghịa việt nam

Ngoài các địa phương kể trên thì âm tiết của những địa phương khác ở miền trung không khác quá nhiều so với miền nam.

Đặc biệt có vài tỉnh có sự khác biệt khá rõ nét như sau:

1/- Âm tiết và phát âm của người Quảng Ngãi:
Thí dụ : Số điện thoại của tui là 237817
Phát âm là: số điệng thọa của tu lòa hưa boa bửa tám mộc bửa (hai ba bữa tắm một bữa)

2/- Âm tiết và phát âm của người vùng Phú Yên và Bình Định :
Thí dụ : Số điện thoại của tui là 237817.
Phát âm là: số điệng thoại cúa tui lè hai be bảy tém một bảy.

3/- Người xứ Bến Tre rất hời hợt không cần quan tâm rằng phải uốn lưỡi khi nói:
Thí dụ: Về Bến Tre bắt cá rô bỏ vô rổ nó nhảy rột rột
Phát âm là : dìa bớn te bắt cá gô bỏ dô gổ nó nhả gộc gộc

(còn tiếp)

phuongngugia đi đòi di sản thừa kế


alternative text

Đòi quyền và lợi ích hợp pháp chính đáng cho gia đình ở Bình Dương

Phần thứ nhất – Động cơ của vụ kiện

Từ đó tới giờ, kể cả khi ông già còn sống, tui cũng chỉ biết đại khái về nhân thân của ổng rằng:

- Bà nội tui là Lý Thị An, là người Việt gốc Hoa sinh sống ở xã An Phú huyện Lái Thiêu tỉnh Thủ Dầu một.

Bà nội tui có người em trai là ông Ba Hợi (hỏng biết là Lý Hợi hay Lý cái gì Hợi)

Ông nội tui tên Võ Văn Mẫn (còn gọi là Bá) là người gốc đâu tận Bình Định ngoài trung tha hương vô miền nam làm việc cho một hãng của Nhựt Bổn tại Sài Gòn rồi làm rể xã An Phú

Khi ông già tui được khoảng 8 hay 9 tuổi thì bà nội tui bị bịnh một thời gian dài rổi qua đời.

Sau khi bà nội tui mất, ông già tui được ông nội tui mang về Sai Gòn sống với vợ nhỏ của ổng cùng 4 đứa em khác mẹ.

Đâu như năm 1944 thì ông nội tui cũng xí lắc léo mà bỏ lại bà vợ kế cùng bầy con còn thơ dại. Tới đây thì ông già tui mồ côi cả cha lẫn mẹ.

Một thời gian sau (theo như ông Ba Hợi kể năm 1976), thấy cháu mình bị mẹ kế hắt hủi, ông bà cố là cha mẹ của bà nội tui sai con trai là ông Ba Hợi lên Saigon mang ông già tui về quê nhà cho đi học.

Năm 1946, ông già tui thoát ly đi kháng chiến. Năm 1949 ổng được kết nạp đảng tại tỉnh Thủ Dầu Một. Năm 1954 thì được lịnh đi tập kết ra miền bắc.

Lời bàn của bác Ba Phi:
- Coi bộ ông nội mi chịu chơi thiệt hén, chắc chả phải có một công việc ngon lành ở cái hãng gì đó của tụi Nhựt Bổn nên tiền lương mới đủ nuôi vợ lớn vợ nhỏ tùm lum rứa.
- É, qua thấy mi còn hơn cả ông nội mi vụ vợ nhỏ vợ lớn nữa à.
- Hà hà… vụ thoát ly kháng chiến gì gì đó… qua cho rằng ông già mi chỉ là nghe lời rủ rê mà theo chúng vô rừng chớ con nít biết quái gì mà thoát ly với chả kháng chiến… hà hà.


Ngày 19/5/1975, ông già tui đại diện Bộ Văn hóa Hà Nội dẫn đầu đoàn cán bộ vô Saigon tiếp quản ngành văn hóa miền nam.

Tháng 3 năm 1976 ông già tui trở ra Hà Nội đưa cả bà già cùng anh em tụi tui chuyển hẳn vô Saigon.

Trong 2 năm 1977 - 1978 tui thỉnh thoảng được theo ông già về thăm quê nơi ổng đã được sanh ra là xã An Phú huyện Thuận An tỉnh Sông Bé, tui từng gặp vài người là bạn học thời nhỏ với ông già mà nay chắc hoặc đã chết hoặc tui không biết ở chỗ nào tại xã An Phú. Hồi đó tui được mấy người lớn chỉ một cái nền nhà bự mà biểu: “Đó là cái nền nhà của ông nội mày”. Giờ, sau hơn 30 năm tui không còn chút ấn tượng nào về cái nền nhà đó cả, chỉ nhớ mang máng rằng cái nền nhà của ông nội tui nằm phía tay phải nếu đi từ hướng thị xã Thủ Dầu Một tới xã An Phú.

Những người bà con gần của ông già tui, ngoài mấy người em khác mẹ cùng vợ con của họ, còn có thằng Tâm là con ngoài giá thú của chú Phạm Văn Sơn (tự Bé – đã chết từ lâu lắm). Chú Bé là em trai kế nhưng khác mẹ của ông già tui.

Bà con bên ngoại của ông già tui thì tui chỉ biết và gặp ông Lý Hợi là cậu ruột ông già tui cùng vợ con của ông Hợi. Hồi 1976 nhà ổng ở quận Gò Vấp. Trong đám con ông Lý Hợi tui chỉ biết chú Sơn. Sau năm 1976 chú Sơn khi đó chừng ngoài 20 tuổi một mình về sinh sống tại quê nhà xã An Phú, sau này tham gia công tác địa phương.

Trước đây, là năm nào thì tui đã quên, tui đi cùng thằng Tâm về xã An Phú tìm gặp chú Sơn để đưa một là thơ tay ông già tui gởi cho chú Sơn có nội dung kêu chú Sơn cho thằng Tâm một miếng đất đặng nó làm nhà… Sau khi đọc lá thơ của ông già tui, chú Sơn biểu thằng Tâm rằng: “Ông nội mày là dân xứ khác tới ở rể An Phú chớ đâu có đất đai chi. Toàn bộ đất đai của tao đây là của ông bà nội tao để lại đó chớ. Vì vậy đâu có đất nào của ông nội mày ở đây”. Nghe Lý Sơn nói vậy, biết ổng hỏng chịu cho thằng Tâm đất nên tui cùng thằng Tâm chào chú Sơn rồi về.

Đó là chuyện xưa.

Lời bàn của bác Ba Phi:
- Từ hồi đó Lý Sơn đã bộc lộ lòng tham rồi.
- Qua từng nghe kể rằng dòng nhà mi có 1 ông nội mà đẻ con ra mang tới 2 họ. Ông nội mi là Võ Văn Mẫn cùng bà Lý Thị An đẻ đứa con đầu lòng là ông già mi thì đặt tên là Võ Văn Lợi (tức Võ Văn Trừ). Nghe kể rằng khi bà vợ nhỏ của ông Bá đó sanh đứa đầu nhưng do đã xảy ra chuyện ghen tương giận dữ chi đó mới đặt tên đứa con đó cho lấy họ của bả là Phạm Văn Sơn (là họ của bả). Tới khi bà vợ nhỏ Phạm Thị Tuyết sanh đứa thứ 2, thứ 3, thứ 4 mới đặt theo họ Võ… Ậy, cha nội Mẫn này thiệt… qua nghe con trai Út của chả kể rằng dù đã có tới hai vợ mà thằng chả vẫn mê o mèo dữ lắm… thằng chả có một con mèo tên Liễu, rứa là chả về đặt tên cho thằng con thứ 3 mới đẻ là Võ Văn Liễu. Rồi tới một con mèo tên là Cúc… thằng chả thề thốt lòng yêu tha thiết với em nọ rồi chạy dzìa nhà đặt tên cho thằng con út mới đẻ tên là Võ Văn Cúc… chà chà.


(Tiếp theo)

Đã 7 năm trôi qua kể từ khi phuongngugia tui hoạch định và thực hiện thành công việc khởi kiện để hủy tờ di chúc do mấy thằng em con ông cậu ruột bày ra hòng chiếm đoạt toàn bộ số di sản thừa kế là quyền sử dụng 2.462 m2 đất của bà ngoại tui chết để lại. Khi nói chuyện với anh hai của mình, tui đã tự đặt tên cho chiến dịch khởi kiện ngoài Hà Nội đòi lại quyền và lợi ích hợp pháp của bà già là “Kế hoạch A”.

Ngày 08/9/2007

Nhân bữa đi qua làm việc với Cy Kiều Hoàng Sơn bên Dĩ An, khi về tới địa phận xã An Phú tui sực nghĩ: “Không biết chú Sơn nay ở đâu, thử kiếm nhà vô thăm ổng chơi, lâu quá rồi…”

Tui tới trụ sở UBND xã An Phú vô hỏi thăm địa chỉ nhà của ông Lý Sơn trước là chủ tịch xã, tui còn hỏi và biết rằng chú Nguyễn Văn Ú hiện nay là chủ tịch xã An Phú.

Tới đây mở ngoặc nói thêm chút.

Hồi đó tui không nhớ năm nào, khi chú Sơn là chủ tịch xã An Phú có dẫn một người tới nhà tui ở Thủ Dầu Một, tui hỏi thì chú Sơn nói rằng là chú Ú trưởng ban công an xã An Phú. Còn nhớ khi chú Ú đó cưới vợ thì mời ông già tui đứng chủ hôn.

Đóng ngoặc.

Lại nói, khi vô Ủy ban xã An Phú hỏi thăm tui được chỉ là từ Ủy ban đi tới trạm thu phí theo hướng Dĩ An, gần bên trạm mé bên trái có nhà sân thiệt rộng xây tường bao màu xanh là nhà ông Lý Sơn.

Tui lần tìm tới nơi, đứng trước cửa nhìn vô cái sân rộng minh mông rồi đưa tay nhấn chuông. Một người đàn ông tuổi chừng ngoài 50 mắt hí lùn mập nước da trắng mặt mụn từ chiếc võng trong sân nhà đứng dậy bước ra đứng sau cửa sắt lên tiếng hỏi anh kiếm ai, nhìn người đó tui nhận ra chú Lý Sơn dù sau mấy chục năm thì nay đã già nhiều. Nhìn bản mặt ngơ ngác của chú Sơn tui làm mặt tỉnh nói tui hỏi thăm ông Lý Sơn, hỏng biết ổng có nhà hôn? Chú Sơn tỏ bộ ngạc nhiên lắm hỏi anh là ai kiếm Lý Sơn có chuyện gì hôn? Tui cười thầm vẫn làm mặt tỉnh rụi nói tui là bạn của ông Sơn, tui và ổng thân lắm gặp biết liền chớ gì.

Chú Sơn nghiêm mặt nói:
- Tui là Lý Sơn đây, anh là ai sao tui không biết anh, mà anh gặp tui có chuyện gì?

Tui phát cười vui vẻ:
- Cháu là thằng Phương con ông Nguyễn Chính đây mà. Chú có nhớ cháu hôn?

Chú Sơn nghe vậy thì vẫn đứng trong cửa sắt dòm tui, mặt ổng vụt lạnh tanh, vài phút mới mở miệng cất giọng tuyệt không chút tình cảm:
- Tao biết mày chớ, năm chín bảy ông già tao chết mà ông già mày đâu thèm về. Kể từ sau khi chôn ông già tao thì tao với nhà mày đâu còn tình nghĩa gì. Giờ tao với nhà mày đâu liên can cũng đâu có gì nói.

Trời đất, kể từ 1984 tui sống xa cha mẹ anh chị rồi thỉnh thoảng mới gặp gỡ, năm 1997 có ghé thăm hai ông bả được hai ba lần, là mấy lần trên đường đi lấy bia hơi mang về vùng quê bán nên ghé qua thăm ông bà già và ngủ đêm lại. Tới đầu tháng 5 năm 2001 tui từ huyện Châu Đức, Bariavungtau trở về Saigon được 3 tháng thì cả 2 ông bà già đã từ Bình Dương rủ nhau vô nằm bịnh viện Nguyễn Trãi rồi lại qua bịnh viện điều dưỡng quận 8. Cuối tháng 10/2001, ông già tui chán dòm mặt vợ con nên hỏng thèm nằm bịnh viện nữa mà một mình bỏ đi đoàn tụ ông bà.

Nay, ông chú bà con gần sau mấy chục năm vừa gặp đã choang một câu như rứa thì làm sao tui đỡ…

Mẹ, lúc đó chắc bản mặt thằng tui dòm hỏng giống con giáp nào. Trong bụng sượng ngắt quê ba bốn cục, tui ngập ngừng miệng lắp bắp nói mà như không nói:
- Chú nói vậy thì cháu chào chú cháu về.

Lý Sơn gật đầu mang vẻ mặt lạnh nước đá bỏ đi vô.

Trên đường về, tới ngã tư Bình Chuẩn, tui ghé thằng Tâm chơi rồi mang chuyện vừa xảy ra với Lý Sơn kể cho thằng Tâm nghe, nó biểu:
- Tui cũng nghe nói nay chả bán đất giàu lắm, thấy anh chắc cha Lý Sơn sợ anh về đòi đất nên chả vậy đó, ối mà chú cháu đéo gì, hổi nẳm tui đi làm chủ quyền đất trên huyện gặp chả đang là thanh tra đất đai gì đó, tui kêu chả vô nói giùm một tiếng đặng tui làm giấy cho lẹ thì chả lắc đầu biểu: “Cái đó tao không biết, mày qua kia mà hỏi”.

Tui biểu thằng Tâm đám quan chức giờ sòng phẳng lắm, chúng sợ nhờ vả người khác việc dễ rồi mang nợ… mốt bị người ta nhờ lại chuyện khó thì chết mẹ.

Muốn biết diễn biến tình tiết ra sao, hãy chờ xem…

Lời bàn của bác Ba Phi:
- Mấy năm trước ở Bình Dương, nhứt là An Phú là tấc đất đổi tấc vàng thì cái thứ bà con bá vơ như chú mày bộ thằng chả điên sao nhìn?


(Tiếp theo)

Ngày 1/4/2008

Tui về nhà, gọi điện tới tổng đài 1080 Bình Dương để hỏi số điện thoại cùng chủ thuê bao điện thoại của nhà số 48/3 ấp 2 xạ An Phú thì được trả lời chủ thuê bao điện thoại là Lý Thanh Sơn.

Kế đó, vì muốn tìm hiểu về đất đai của phía bên bà nội, tui lấy danh nghĩa bà già làm một tờ đơn khiếu nại ông Lý Thanh Sơn về vụ đất đai thừa kế… rồi đi tới UBND xã An Phú tính nộp, nhớ, hồi đó tui còn đi đứng còn ngon chớ như giờ do mấy năm làm biếng tập coi bộ đi đứng thua hồi năm 2008. Lại nói, tui vô Ủy ban hỏi ông chủ tịch thì được trả lời là đi vắng, tui trình bày cho một ông nào đó nghe nói là cán bộ tư pháp, sau khi coi đơn ổng nói ngày mai quay lại gặp cán bộ địa chính coi ảnh có nhận đơn hay không (?). Ông cán bộ đó nói thêm rằng đất đai của ông Lý Sơn ổng đã bán qua hai ba đời rồi giờ còn gì nữa mà hỏi…

Trên đường về khi đi ngang công ty Việt Cường trên đường DT 743 khi qua khỏi ngã tư Bình Chuẩn (ở vị trí mà tui đã đánh dấu trên trang bản đồ Vikimapia) thì bị một xe tải nhỏ vừa chớp xi nhan là quẹo vô công ty liền khiến tui lật đật bóp thắng rồi mà vẫn bị va vô xe bất tỉnh… Chuyện này tui từng kể trong bài Thuốc lá, thuốc lào.

Kế hoạch B

Tháng 4 năm 2010.

Khi rảnh rỗi tui ngồi nghĩ : “Ông già sanh tại An Phú xã, Lái Thiêu huyện, Thủ Dầu Một tỉnh xưa. Bà nội là dân ở An Phú, có em trai là Lý Hợi, tài sản thừa kế của ông bà cố đẻ ra bà nội tui để lại mà nay Lý Sơn đang được hưởng thì trong đó đương nhiên phải có phần của bà nội tui chớ?”

Mấy ông bà già xưa khi chết sức mấy có vụ di chúc.

Nghiệm tới đây, tui kết luận rằng gia đình tui có quyền lợi hợp pháp là tài sản thừa kế ít nhất phải là phân nửa cái nền nhà xưa của cha mẹ bà nội tui mà ông già tui thuộc hàng thừa kế thế vị theo quy định tại Điều 26 của Pháp lệnh thừa kế năm 1990.

Còn nữa, nếu ai đó biểu rằng một căn nhà ở miệt quê xã An Phú tại xứ Nam kỳ xưa chỉ có cái nền nhà mà hỏng có miếng vườn nào thì tui dám cá 10 ăn 1 người đó do hỏng biết mà nói bậy.

Kẹt nỗi giờ tui hoàn toàn không biết gì về vụ đất đai ở An Phú, hơn nữa thằng cha Lý Thanh Sơn từng là chủ tịch xã đó, nó thiếu gì cơ hội để phù phép rồi nuốt trọn từ hồi nào.

Đem vụ này ra so sánh với vụ tui kiện đòi đất thừa kế cho bà già tại Hà Nội, hồi đó tụi thằng Nam, thằng Dương con cậu Khanh ở Hà Nội là chúng đưa đầu cho thiên hạ đập. Tự thân tụi nó lớn tiếng kể lể trước Tòa rằng di chúc của bà ngoại tui (cụ bà Hoàng Thị The) là do tụi nó viết dùm rồi cũng là tụi nó đi ra xã chứng thực.

Giờ tới vụ này tui đánh giá sơ bộ thì Lý Sơn là thằng quan chức đương thời, ở địa phương của nó ai mà không sợ nó, vậy thì dễ gì nó để mình nắm được chứng cứ gì có lợi cho mình… xem ra vụ này rất khó.

Vẫn còn mấy người nữa nay đã trưởng thành và đương chức nhưng nếu cho dù trình bày xin giúp đỡ coi bộ hỏng ăn thua.

Lý Thanh Sơn hiện đang là quan chức có cỡ của huyện Thuận An, người xưa từng có câu: “Nghèo không đụng với giàu, dân không đụng với quan”. Xem ra tui đã phạm điều cấm kỵ

Kiểm lại những người từng làm việc với ông già tui giờ là cán bự có hai người là anh Hai T, anh Năm T. Mọi sự chỉ còn biết hy vọng vào anh Hai và anh Năm, mong rằng vì tình đồng chí với ông già mà mấy ảnh lưu tâm không nỡ thấy mình bị chèn ép.

Phần 2 – Khởi kiện

Ngày 14 tháng 4 năm 2010

Tui bận rộn với 8 lá đơn gởi tới các cơ quan chức năng từ xã tới huyện rồi tỉnh, cả 2 đơn trình bày gởi lãnh đạo tỉnh.
alternative text

Chưa hết, vì muốn tìm hiểu thêm về di sản thừa kế của bà nội, tui mần giúp bà già một đơn khiếu nại gởi tới ông chủ tịch UBND xã An Phú căn cứ Luật Khiếu nại, tố cáo yêu cầu ông ta trả lời trong thẩm quyền về nguồn gốc đất của ông bà cố nội tui chết để lại:

Chiến dịch đã mở màn. Đơn kiện đã gởi đi.

Xác định di sản là tài sản chung của các đồng thừa kế:
Căn cứ Điểm a Tiểu mục 2.4 Khoản 2 Mục I Nghị quyết 02/2004/NQ-HĐTP:
a. Trường hợp trong thời hạn mười năm, kể từ thời điểm mở thừa kế mà các đồng thừa kế không có tranh chấp về quyền thừa kế và có văn bản cùng xác nhận là đồng thừa kế hoặc sau khi kết thúc thời hạn mười năm mà các đồng thừa kế không có tranh chấp về hàng thừa kế và đều thừa nhận di sản do người chết để lại chưa chia thì di sản đó chuyển thành tài sản chung của các thừa kế. Khi có tranh chấp và yêu cầu Toà án giải quyết thì không áp dụng thời hiệu khởi kiện về quyền thừa kế, mà áp dụng các quy định của pháp luật về chia tài sản chung để giải quyết và cần phân biệt như sau:
a.3. Trường hợp không có di chúc và các đồng thừa kế không có thoả thuận về phần mỗi người được hưởng khi có nhu cầu chia tài sản, thì việc chia tài sản chung đó được thực hiện theo quy định của pháp luật về chia tài sản chung.


Căn cứ pháp lý:
- Pháp lệnh Thừa kế năm 1990.
- Bộ Luật TTDS năm 2004.
- Nghị quyết 02/2004/NQ-HĐTP.
- Nghị quyết 01/2005/NQ-HĐTP.
- Nghị quyết 04/2005/NQ-HĐTP.
- Nghị quyết 02/2006/NQ-HĐTP.

Tòa án có thẩm quyền giải quyết:
- Tòa án nhân dân huyện Thuận An, tỉnh Bình Dương.
Yêu cầu khởi kiện:
- Xin chia tài sản chung là di sản thừa kế.

Tui đã thu thập được một số thông tin quan trọng là:

Ông cố nội tui tên Gọn (họ Lý), là dân lái heo đâu miệt Quy Nhơn vô mần rể An Phú. Bà cố nội tui thứ năm, bà con thường kêu bằng bà Năm Ri, và kêu luôn ông cố nội tui là ông Năm Gọn. Trước nhà ở trong ruộng, sau khi bà nội tui mất thì ông già tui là con duy nhứt của bà Lý Thị An.

Đờn bà ở An Phú xưa nhiều người mần nghề đan thúng rồi mang đi bán, bà cố và bà nội tui cũng vậy. Sau này ông cố nội tui mần heo có tiền, bà cố nội tui mới ra ngoài lộ mua đất. Bởi đó mà giờ mới phát sinh vụ tranh chấp thừa kế.

Sơ đồ đất tui vẽ lại ngày 12/8/2010:
alternative text

Tui còn lên mạng tải về Luật Trợ giúp pháp lý cùng Nghị định, Thông tư, Thông tư liên tịch hướng dẫn về trợ giúp pháp lý cho người có công với cách mạng theo Điều 2 Luật Trợ giúp PL và Điều 2 Nghị định 07/2007/NĐ-CP để có luật sư tiếp cận hồ sơ từ đầu chớ Bộ Luật TTDS cùng các văn bản dưới luật không quy định cho phép nguyên đơn được tiếp cận hồ sơ ngay từ đầu để có đủ thời gian chuẩn bị bài bảo vệ của mình. Tui tính tới Trung tâm trợ giúp pháp lý của Sở Tư pháp tỉnh để nhờ luật sư lo vụ sao chụp chứng cứ tại Tòa án theo quy định tại Điều 58 Bộ Luật TTDS.

Tới đây tui tạm ngưng loạt bài này...

Xin hãy thận trọng !


Hẳn nhiều người đã quen thuộc với kênh truyền hình Dicovery thường phát một chương trình thí nghiệm thực tế của những câu chuyện hay sự kiện ở những tình huống khác nhau trên thế giới.

Chiều nay, 30/4, thị xã Thủ Dầu Một – Bình Dương được cây mưa không lớn mà lắc rắc tới giờ này, 21h chưa dứt. Thằng tui gặp mát trời thì nổi hứng liền đi măm măm cẩu nhục, trên đường về có bị dính vài hạt mưa trên mặt, trên quần áo.

Trời tối mưa nhỏ nhưng hơi nặng hạt, dù trời tối đường trơn vậy chớ bá tánh mặc kệ ai nấy cưỡi xe gắn máy cứ chạy thục mạng in hệt bị ma đuổi trên đường…

Má con gái nhỏ ngồi sau đã hơn một lần lên tiếng nhắc chừng tui rằng:
- Anh à, đi nhanh bị ướt nhiều hơn đi chậm đó.

Thằng tui sực nhớ tới chương trình TV nọ tui đã xem và nay xin phổ biến để bà con nào chưa biết thì bi giờ biết đặng lưu thông khi trời mưa gió ngõ hầu giữ an toàn tánh mạng của mình và cho người khác.

alternative text
Theo thí nghiệm mà tui đã đề cập ở trên thì người tham gia giao thông trên đường khi trời mưa nếu đi chậm thì lượng nước mưa tạt vô người đi bộ thậm chí là chạy thiệt nhanh hóa ra lại nhiều hơn người đi chậm, còn nhớ khi coi thí nghiệm trên TV thì trong cùng một thời điểm trời mưa rất lớn, 2 người cùng vượt một đoạn đường thẳng là 300 trăm mét, ta tạm gọi là anh A và anh B, anh A vì sợ ướt người nên chạy thiệt lẹ còn anh B đi bộ tà tà, kết quả thiệt bất ngờ là sau khi vắt lượng nước trên quần áo của cả 2 đem cân người thì lượng nước trên quần áo của anh A lại cân nặng hơn lượng nước trên quần áo của anh B.

Vậy, mong bà con hãy ghi nhớ rằng khi đi trên đường không có áo mưa mà bất chợt bị mắc mưa thì ta cứ bình tĩnh di chuyển với tốc độ bình thường tới khi gặp chỗ trú mưa.

Lại nói, khi ông trời chuyển ầm ì lại rớt hạt lộp độp sắp mưa lớn là thời điểm thu hoạch của thần chết, tui hỏng hiểu cớ chi lúc đó bà con mạnh ai nấy tống hết ga chạy luồn lách rõ ra …éo thèm nể mặt thằng cha mặc áo choàng đen vác lưỡi hái bự tổ cha rình rập mọi ngả ?

Ối chà, các cha nội đâu phải thằng giựt đồ mà chạy xe chi ác nhơn để rồi chỉ tictac là ô hô ai tai, mới đó mà đã qua cầu sông Nại Hà lên Vọng Hương đài ăn cháo lú rồi trở về nhà leo lên đầu tủ ngồi nhịp giò hít khói nhang, thây kệ ngày mai vợ mình chúng xài còn con mình thì chúng sai.

Chắc chắn không ai muốn vậy. Xin hãy thận trọng !

Bài cùng chủ đề:
- Cảnh báo an toàn giao thông

Món ăn truyền thống bị lãng quên

Bữa nay, tui giới thiệu món ăn được coi là nguồn gốc của món phở của Việt Nam mình, món đó có tên nguyên thủy là “Bún xáo trâu” mà tui rất thích và thường làm ăn ở nhà.

Bún xáo trâu :

Nguyên liệu:
- Thịt trâu thái mỏng - nay ở các sạp thịt bò lớn (dân trong nghề kêu những sạp thịt bò lớn bằng thớt bò) đều đã có máy thái ra miếng thịt rất mỏng.
- Bún

Gia vị gồm :
- Hành lá
- Hành ta (tím)
- Tỏi
- Mỡ heo nước (nếu tui xài dầu ăn thì là dầu đậu phọng)
- Bột ngọt (tui không bao giờ xài ba cái thứ vớ vẩn hạt nêm từ thịt xương rong biển gì gì đó đâu nhen, hẳn bà con chưa quên rằng bột nêm Knor năm 2008 bị báo chí khui ra trong thành phần toàn là bột ngọt).
- Rau răm cắt dài 1 đốt ngón tay
- Khế chua cắt ngang

Thực hiện :
1/- Ứớp thịt trâu với gia vị cho thấm
2/- Xào thịt trong khoảng 1/2 phút rồi đổ ra tô riêng, tiếp sau cho khế vào đảo đều cho tới khi miếng khế ngả màu trắng, rồi mới trút tô thịt cùng rau răm và hành vô chảo đảo khoảng 1 phút là OK măm măm.

Lưu ý, món này có tên là bún xáo trâu, chữ xáo, chữ a là dấu sắc còn dấu huyền là xào, xem ra đây chính là món bún xào thịt trâu nhưng tên của nó từ ngày xưa lại là bún xáo trâu. Bún xáo trâu và canh thuôn hành răm là 2 món ăn thuần Việt có xuất xứ từ miền bắc

Thịt trâu hay Thịt bò

Thằng tui mạn đàm về vụ này vì trong số bà con mình nhiều người do thiếu hiểu biết mà tưởng thịt trâu là cái chi ghê lắm, nói tới món thịt trâu là lắc đầu lia làm như ăn rồi thì… mắc bịnh. Người Tàu ở xứ mình không ăn thịt trâu vì họ có tục thờ ông Quan Công mà họ kêu bằng Quan thánh đế quân, và họ nói rằng ông Quan Công đó mang cốt con trâu. Hẳn ai cũng đều biết người mình xưa chỉ quen ăn thịt trâu, sau khi người Tây qua xứ mình vẫn khoái nhậu thịt bò, vậy nên người mình cùng dần quen xực thịt bò. Các cụ xưa đã nói rằng thịt trâu hay bò gì cũng đều ngon như nhau, mà con trâu là đầu cơ nghiệp của nhà nông, còn ở miền bắc thì thằng tui còn nhớ rằng bò thường chỉ để kéo xe… Lại nói khi thịt trâu trở nên hiếm thì bà con mình hè nhau quay qua tuyên dương thịt bò, thịt bò có mặt trong tô phở của người Việt với tái, nạm, gàu, gân. Còn nữa, thịt bò 7 món nổi tiếng còn là món chủ lực của nhiều nhà hàng, vân vân và vân vân…

Cách phân biệt thịt bò thịt trâu:
phuongngugia tui từng bán phở và đêm nào cũng vô lò bò để lấy xương thịt nên tui quá rành cách phân biệt thịt bò thịt trâu, nay xin phổ biến để bà con rõ, khi đứng trước thớt thịt bò, bà con đừng bao giờ tin vô miệng lưỡi của người bán mà hãy tự mình kiểm tra cho chắc ăn, đó là:
- Thịt trâu bò tươi mới thì không lạnh, khi ta áp mu bàn tay vô miếng thịt mà nghe lạnh ngắt đích thị là thịt cũ lấy trong tủ đá ra.
- Thịt bò có màu đỏ hồng hoặc đỏ tươi
- Thịt trâu có màu đỏ sẫm.
- Thớ thịt bò nhỏ, khô mịn, trong, mềm
- Thớ thịt trâu thô, ướt hơn thịt bò và hơi cứng.
- Mỡ bò màu vàng nhạt đến vàng tươi và cứng
- Mỡ trâu màu trắng và mềm.
- Thịt bò thui (thịt bê) màu hồng trắng, mắt nhìn vô theo cảm quan thấy không ngon bằng nhìn miếng thịt bò trưởng thành đỏ tươi nhưng thiệt ra thịt bò thui chế biến món ăn mới tuyệt và thường là đắt hơn thịt bò bự.

Khi mua thịt bò về đãi khách mà vì lý do nào đó mà buộc phải để qua ngày hôm sau thì bà con hãy làm theo cách của các thớt thịt bò như sau:
- Khoảng 23h bỏ thịt vô ngăn đá tủ lạnh… 2 giờ sáng hôm sau lấy thịt ra gói vô tờ giấy báo để giấy hút nước. Để miếng thịt tự rã đông, khi thịt đã nguội dùng khăn mặt khô thấm nhẹ lên miếng thịt lau khô nước thì miếng thịt sẽ đỏ tươi y như thịt mới.

Kế hoạch B

alternative text
Bữa, bà già biểu tui:
- Bố mày mất đi mà chả có gì để lại cho vợ con cả, mày có nghe nói ông ấy có đất đai gì ở quê nhà không hả con?

Tui lắc đầu:
- Con chưa từng nghe ông mình nói có gì ở quê cả bà ạ.

Bà già tui nói:
- Thế nhà cửa đất đai của ông bà nội mày ngày xưa cũng không có hả con?

Tui đáp:
- Trước đây có lần con với thằng Tâm về xã An Phú gặp chú Sơn để hỏi, chú Sơn trả lời rằng ông nội mình ở rể tại An Phú nên không có gì.

Bà già lại nói:
- Ông nội mày ở rể thế còn bà nội mày thì sao? Bà nội mày là người ở xã An Phú thì phải có nhà cửa đất đai chứ?

Tui lắc đầu:
- Bà quên rồi sao, bà nội mất từ khi ông mình còn bé tí thì làm sao bà nội có gì mà để lại được.

Bà già tui lấy tay chỉ tui mà nói:
- Mày bịnh nên lú lẫn hả con, thế mày không nhớ vụ đất đai ở Hà Nội thế nào à? Bà nội mày mất sớm cũng giống như trường hợp của dì Mạnh, dì Mạnh chả phải cũng được hưởng thừa kế của bà ngoại chúng mày đấy thôi.

Câu nói của bà già khiến thằng tui sực tỉnh.

Bà nội tui mất trước cha mẹ của bả, tương tự như dì Mạnh là em kế của bà già tui, dì Mạnh cũng mất trước bà ngoại tui, đến năm 2001, bà ngoại tui mất đi, tài sản của bà ngoại tui để lại cho các con đã bị đám con cậu Khanh là em trai thứ 3 của bà già tui phù phép để hòng chiếm đoạt. Và tụi tui đã đòi được quyền, lợi ích hợp pháp chính đáng cho bà già và dì Mạnh như tui đã nói trong bài Mắc me… người nhà.

Theo như tui biết và khi còn sống ông già thường nói chuyện thì bà nội tui chỉ có 1 con trai duy nhất là ông già tui. Bà nội tui mất từ khi ông già tui còn nhỏ nên ổng cũng không nhớ nhiều.

Bà nội tui có 1 người em trai là ông Lý Hợi, ông Lý Hợi có mấy người con cả trai cả gái nhưng tui không biết ai ngoại trừ 1 người tên là Lý Thanh Sơn vì hồi đó ông Lý Thanh Sơn thường từ xã An Phú tới nhà tui thăm ông già tui ở thị xã Thủ Dầu Một. Ông già tui và ông Lý Thanh Sơn có quan hệ họ hàng là anh em con cô con cậu ruột.

Khi ông già tui mất, mọi giấy tờ cá nhân của ông tui đã cất giữ cẩn thận, giờ tui lấy ra đọc kỹ từng tờ. Xem hết các giấy tờ của ông già, tui đã biết rõ tên của cha mẹ ổng (tức ông bà nội tui) cùng năm sinh tháng đẻ, quê quán và nơi sinh của ông già tui vân vân.

Bao nhiêu là quá đủ cho tui kết luận rằng ở xã An Phú có di sản thừa kế là cái nền nhà và đất đai của ông bà cố nội tui để lại có phần của bà nội tui mà ông già tui là hàng thừa kế thế vị, ông già tui đã mất năm 2001 thì số tài sản thừa kế mà ông già tui được hưởng tọa lạc tại quê nhà là xã An Phú, huyện Thuận An đương nhiên thuộc về gia đình tui. Nhớ lại thái độ của cha Lý Thanh Sơn ngày 8/9/2007, tui hiểu bữa đó cha Sơn tưởng tui về hỏi vụ đất đai nên trở mặt làm như không quen biết.

Giờ thì đã rõ là tui phải khởi kiện Lý Thanh Sơn để đòi di sản thừa kế của ông bà xưa để lại cho bà nội tui, di sản đó ít nhất phải là phân nửa cái nền nhà.

Mất vài ngày suy nghĩ, rồi tui giúp bà già làm đơn gởi tới các cơ quan chức năng để khởi kiện ông Lý Thanh Sơn đã xâm phạm quyền, lợi hợp pháp của công dân.

Lý Thanh Sơn, qua tìm hiểu thì tui biết chả đang là phó chánh thanh tra nhà nước huyện Thuận An, tỉnh Bình Dương. ”Nghèo không đụng với giàu, dân không đụng với quan”, tui hiểu mình đang phạm phải điều kiêng kỵ. Thế nhưng, tui vẫn cho rằng mặc dù sẽ có nhiều trở ngại nhưng cuối cùng phần thắng phải thuộc về lẽ phải.

Vụ kiện năm 2003 đòi di sản thừa kế của bà ngoại tui khi chết để lại ở Hà Nội, tui gọi là “Kế hoạch A”. Vụ kiện tranh chấp đòi di sản thừa kế của gia đình ở Bình Dương lần này tui gọi là “Kế hoạch B”.

Có nghe thấy chăng ?


“… Cần nhắc lại rằng, đầu những năm 1980 Chính phủ đã đưa chương trình khảo sát khai thác bô-xít trên Tây Nguyên vào chương trình hợp tác đa biên với khối COMECON. Tôi được phân công trực tiếp theo dõi chỉ đạo chương trình này. Sau khảo sát đánh giá hiệu quả tổng hợp của các chuyên gia Liên Xô, khối COMECON đã khuyến nghị Chính phủ ta không nên khai thác bô-xít trên Tây Nguyên do những nguy cơ gây tác hại sinh thái lâu dài rất nghiêm trọng, không thể khắc phục được đối với dân cư chẳng những tại chỗ mà còn cả dân cư và vùng đồng bằng Nam Trung Bộ. Chính phủ khi đó đã quyết định không khai thác bô-xít mà gìn giữ thảm rừng và phát triển cây công nghiệp (cao su, cà phê, chè...) trên Tây Nguyên.

Ý kiến phản biện của các nhà khoa học nước ta vừa qua phân tích trên nhiều phương diện, trong các điều kiện kinh tế kỹ thuật hiện nay cũng đi tới kết luận như các nhà khoa học Liên Xô cách đây 20 năm. Với những cảnh báo nghiêm trọng như vậy, chúng ta cần xem xét các dự án này một cách khách quan - cần đánh giá lại quy hoạch khai thác bô-xít trên Tây Nguyên…”


alternative text
Trung tướng Đồng Sĩ Nguyên

“… Theo tự nhiên, dân đồng bằng phải có ruộng, người miền núi phải có rừng. Nay cho thuê hết đất rừng thì người dân sẽ mưu sinh thế nào, điều đó cần phải làm rõ. Bao nhiêu cuộc kháng chiến của ta cũng chỉ vì mục tiêu người cày có ruộng, người dân miền núi có rừng. Cách mạng thành công cũng nhờ mục tiêu đó mà người dân hướng theo.”

D32 tái xuất giang hồ

Hai tháng nay mới lại có thời gian mò mẫm trên mạng, tình cờ đọc báo ”Lao động” thằng tui được biết phần mềm Anti virus D32 của thạc sĩ Trương Minh Nhật Quang tái xuất giang hồ để lại tham gia vô cuộc chiến chống virus máy tính từ thời điểm cuối năm 2009. Tui tải về rồi cài đặt vô máy thì gặp lỗi, và sau khi đọc kỹ phần hướng dẫn thì tui lưu ý bà con rằng nên mở máy tính của mình với quyền quản trị cao nhất thì sẽ không bị lỗi.

Để chắc chắn rằng mình đã đăng nhập máy tính với quyền quản trị cao nhất thì bà con hãy mần như sau:
1/- Mở máy tính.
2/- Vô Control Panel
3/- Kích đúp vô Use Accounts
4/- Nhấp chuột vô User

Xong.

Với chiến tích từ những năm đầu của thập niên hai ngàn và là người đầu tiên nghiên cứu thành công phần mềm quét virus trên Windows tại Việt Nam của Trương hiệp sĩ, thằng tui rất vui vì hay tin D32 đã quay trở lại và tui rất tin tưởng khi sử dụng phần mềm diệt Anti vivus D32. Nếu có phiên bản thu phí để tiếp tục đầu tư cho việc nghiên cứu và phát triển phần mềm Anti virus D32 thì tui sẽ là một trong số những người đầu tiên mua bản D32 thu phí.

Mong bà con hãy ủng hộ thạc sĩ Trương Minh Nhật Quang qua việc sử dụng phiên bản D32 có thu phí.

Chỉ có một chi tiết rấ nhỏ là khi trò chuyện với Đất Việt, khi được hỏi về Điểm mạnh và điểm yếu của D32 so với BKAV là gì? Câu trả lời Trương hiệp sĩ đã tỏ ra thiếu kềm chế sự hậm hực khi anh nói “…Chúng tôi không sợ và cũng không nghĩ D32 sẽ tranh phần với ai…”

Thằng tui thông cảm cho một nhân tài và lấy làm tiếc vì trường đại học Cần Thơ đã không làm điều mà trường ĐH Bách khoa Hà Nội đã làm cho Nguyễn Tử Quảng.

Tuy nhiên, với sự trở lại lần này, Trương Minh Nhật Quang vẫn chứng tỏ cho mọi người thấy tài năng xuất chúng bằng phiên bản 2009 của phần mềm Anti virus D32 được áp dụng công nghệ nhận dạng virus máy tính hướng tri thức, công nghệ này cho phép xây dựng hệ phần mềm dạy cho máy cách tự phát hiện và chữa trị các bệnh lạ do virus gây ra… Nghĩa là công nghệ hoàn toàn mới khác với nhiều phần mềm quét virus hiện nay.

 
Lên đầu trang