Home
  
Search từ khóa phuongngugia           English alternative text
Image alternative text alternative text alternative text alternative text alternative text alternative text alternative text

Tìm trên Google.com         Tìm trong Site này

 Trước tiên xin hãy đọc lời ngỏ này 

Tránh voi chẳng xấu mặt nào


Sáng thứ ba, 21/9/2010 tui tới phòng tiếp dân của UBND huyện Thuận An nộp đơn yêu cầu cung cấp tài liệu thông tin về đất đai liên quan tới thừa kế của ông Lý Thanh Sơn, ngụ 48/3 ấp 2 xã An Phú huyện Thuận An. Do lần trước đã không cung cấp bất kỳ tài liệu gì chứng minh mối quan hệ thân tộc và quyền lợi giữa gia đình tui với Lý Thanh Sơn nên UBND huyện Thuận An mới gởi công văn số 1120/UBND-NC ngày 22/6/2010 không giải quyết theo đơncủa tui. Lần này tui nạp đơn đề nghị kèm tài liệu để làm chứng cứ chứng minh yêu cầu của mình là có căn cứ.
Sau khi đọc đơn, gã cộng tác viên trợ giúp pháp lý lên giọng thao thao bất tuyệt lên đời thằng tui, hắn kẻ cả cất giọng: “về đơn của bà Dung thì tôi trả lời luôn cho anh rằng đơn này UBND huyện đã có công văn 1120 trả lời rồi nên chúng không nhận đơn này nữa…”

Tui trả lời thưa anh lần trước là tui gởi đơn mà không đưa ra được căn cứ chứng minh, công văn 1120 đã chỉ ra điều đó. Vậy nay tui gởi kèm theo tài liệu là chứng cứ vân vân. Cha Hưởng nọ sau khi lật lật coi qua xấp tài liệu photo mà tui gởi kèm theo đơn rồi lắc đầu nói mấy thứ này không phải là chứng cứ, anh phải đưa ra khai sanh của ông bà nội anh, của cha anh cùng giấy khai sanh của anh để chứng minh anh là người thừa kế hợp pháp, bên kia cũng như vậy thì mới có cơ sở giải quyết vân vân. Tui cãi lại rằng tui không có các giấy đó nhưng tui có văn bản của người làm chứng có chứng thực chữ ký của chính quyền hẳn hòi.

Các cán bộ tiếp dân ngồi quanh thi nhau nói với tôi rằng người gửi đơn khiếu nại phải đưa ra những căn cứ chứng minh việc khiếu nại của mình là đúng và đồng loạt phủ nhận các tờ tường trình và cam kết của nhân chứng mà tôi xuất trình. Có vị còn cho rằng có thể nhân chứng cảm tình với tôi mà ký các văn bản cam kết làm chứng vì vậy các tờ tường trình và cam kết của người làm chứng này là không có giá trị pháp lý cho dù đã được chính quyền địa phương chứng thực chữ ký. Rằng trường hợp của tui về tình cảm có thể đúng nhưng về lý thì không có cơ sở giải quyết nên tui phải chịu thôi.

Tới đó thì tui bí nên mở lối nói qua vụ tờ đơn phát hiện và kiến nghị, cha Hưởng nọ lên giọng dạy dỗ tui rằng anh là dân chỉ làm đơn khiếu nại chớ không có quyền kiến nghị này kia nọ… Nghe nó nói tui thấy thằng này kiến thức pháp luật còn kém nói trật tùm lum, tuy biết nó sai nhưng nếu bắt giò nó thì mình cũng không dẫn chiếu chính xác điều khoản của văn bản pháp luật để chứng minh được nên tui đành ngậm bồ hòn.

Rời khỏi trụ sở UBND huyện Thuận An tui mới vừa đi vừa từ từ suy nghĩ và nhận thấy rằng đám người hồi nãy là nói tầm bậy tầm bạ. các văn bản của người làm chứng đã được UBND xã chứng thực chữ ký mặc dù chưa thể hiện là đúng hoàn toàn nhưng đó phải được coi là chứng cứ chớ. Tui đổ quạu tính quay xe lại vô phòng tiếp dân cự cãi, nhưng do đã đi gần tới cầu Bình Nhâm nên làm biếng quay lại, trong bụng định về nhà củng cố căn cứ pháp lý rồi ngày mai tới cãi lý với tụi hắn.

Sáng nay 22/9/2010, tui dẹp tờ đơn yêu cầu mà chỉ mang tờ đơn phát hiện và kiến nghị và tự biết mình bịnh đầu óc u tối, tui in sẵn các văn bản pháp luật liên quan định sẽ cãi lý tới cùng với thằng ba xạo Phan Văn Hưởng. Vừa bước vô phòng thấy cha Hưởng ngồi mình ên, thấy tôi chả chỉ ghế mời ngồi và hỏi anh có việc gì hãy trình bày. Tui nói thưa anh việc bữa nay khoan nói, mà hôm qua anh nói các văn bản của người làm chứng đã được chính quyền địa phương chứng thực chữ ký tui gởi kèm không có giá trị là anh nói tầm bậy, các tài liệu của tôi đã thỏa mãn điều kiện quy định tại Điều 83 Bộ luật TTDS và hướng dẫn tại Mục II Nghị quyết 04/2005/NQ-HĐTP của TAND tối cao và phải được coi là chứng cứ. Anh căn cứ vô đâu mà anh phát biểu hai tờ tường trình và cam kết của tôi ghi lời kể của nhân chứng rồi đã tới UBND xã chứng thực chữ ký là không có giá trị pháp lý.

Cán bộ trợ giúp pháp lý Phan Văn Hưởng nghe rồi lại hỏi vậy bữa nay anh tới có việc gì, nếu là đơn thì anh đưa tôi coi. Biết thằng ngu đã né đòn nên tui làm thinh đưa cho chả tờ đơn phát hiện và kiến nghị. Tui nói:

- Hôm qua anh nói là tôi không được làm đơn kiến nghị là anh nói bậy, Thông tư 04/2010/TT-CP của Thanh tra chính phủ là mới nhất quy định về tiếp nhận và xử lý đơn thư khiếu nại tố cáo của người dân, ở điều 4 đã nói rõ là đơn phản ánh, kiến nghị liên quan tới khiếu nại tố cáo.

Gã nọ câm miệng ra bộ như đang chăm chú đọc đơn phát hiện và kiến nghị của tui gởi UBND huyện Thuận An, hắn làm bộ lật lật xấp tài liệu photo tui gởi kèm theo đơn. Tới tờ đơn kiến nghị gởi ông Chủ nhiệm UBKT tỉnh ủy Bình Dương. Chả coi lướt tựa đề rồi đưa trả toàn bộ xấp giấy tờ về phía tui. Miệng nói:

- Cái này tôi không có thầm quyền, sáng thứ ba anh đến đi nha.

Biết gã Hưởng nọ né tránh để chờ thứ ba tuần sau khi có viện binh mới nghinh tiếp, tui định yêu cầu cứ nhận đơn rồi viết biên nhận cho tui, và tui chuẩn bị để cự cãi thêm một chặp để buộc nó phải nhận đơn nhưng dòm thái độ nhún nhường của nó tui đâm nản. Tui cất giọng kính cẩn dạ thưa tui chào anh, rồi hỏng thèm dòm cái bản mặt cầu tài của thằng nọ mà lắc lư con tàu đi lê lết xuống tam cấp.

Trên đường về, nhớ lại thái độ vớ vẩn của ông cán bộ Hưởng cùng bản mặt rõ ra thứ chuyên nghề đội trên đạp dưới của nó, tui tự nhủ người xưa để lại câu “tránh voi chẳng xấu mặt nào” quả là hay. Mình đã chuẩn bị tinh thần, tài liệu các văn bản pháp lý sẵn sàng để đấu lý với đám cán bộ phòng tiếp dân huyện Thuận An mà bỗng dưng… hỏng có chuyện chi hết trơn, bao nhiêu hăng hái đi đâu ráo trọi. Giờ mà đấu lý chắc lại sẽ lắp bắp nói hỏng thành tiếng, mai mốt gặp ai đang hăng tiết vịt như mình bữa nay thì tốt nhứt nên tránh, chờ đối phương mất hứng rồi mới nghinh chiến theo kiểu lão tướng Hoàng Trung chém đầu Hạ Hầu Uyên nơi núi Định Quân bên Tàu xưa thì thắng chắc. Cha Hưởng nọ thứ nhà quê ngu lâu dốt nát nhưng sáng nay khi gặp tui hắn cư xử đâu thua kém Gia Cát Lượng.

Hic.

Hai ông Thạch

Lang bang trên net, tình cờ gặp một bài viết về nhạc sĩ Giáp Văn Thạch của tác giả Từ Nguyên Thạch, in hình thằng tui đã có bài trong đó có nhắc tới nhạc sĩ Giáp Văn Thạch, vả lại tui không thân với anh Giáp Văn Thạch nên đâu có gì nói thêm về ảnh, duy có điều ông Từ Nguyên Thạch nhà thơ nhắc tới tạp chí Văn hóa Sông Bé, nhắc tới chú Út Nhân (Nguyễn Quốc Nhân), nói chuyện chú Út Nhân làm Chủ tịch Hội Văn Nghệ Sông Bé vân vân và vân vân mà hỏng thèm có nửa lời nhắc tới ông thầy của cả đám Nguyễn Quốc Nhân, Giáp văn Thạch, Từ Nguyên Thạch, Trần Bình Dương, Phạm Ngọc Am… thì thiệt là láo, láo quá. Thằng tui từng theo ông già về Sông Bé cuối năm 1979 theo lời gọi của Bí thư tỉnh ủy Đỗ Văn Nguyện, từng chứng kiến ổng dùng kinh nghiệm mấy chục năm làm công tác tuyên huấn cùng quản lý văn hóa để phát triển ngành văn hóa của tỉnh, thành lập Hội Văn nghệ mà anh Giáp Văn Thạch là Phó chủ tịch kiêm phó Tổng Biên tập báo Văn nghệ. Còn Từ Nguyên Thạch và Trần Bình Dương hồi đó cùng là giáo viên tiểu học đâu miệt nước độc Bình Long hay Phước Long chi đó, Từ Nguyên Thạch gốc nẫu (Huế) có vợ bán thuốc tây lậu ở chợ Tân Định rồi đi kinh tế mới, cha Thạch kiếng cận nhỏ con ốm nhách ra rẫy cầm chiếc cuốc hỏng nổi mới xin gõ đầu trẻ đặng kiếm cho đủ ngày hai chén gạo luộc.

Tết Nguyên đán 1979 - 1980, ông già tui từ Phó Văn phòng Bộ Văn hóa kiêm Trưởng đại diện Hà Nội tại 170 Nguyễn Đình Chiểu, quận 3 tp/HCM, phụ trách ngành văn hóa các tỉnh phía nam vừa về nhận Phó trưởng Ty Văn hóa tỉnh Sông Bé lập tức cho khai Hội hoa xuân tại vườn hoa Tao Đàn (Saigon) cùng sự góp mặt đông vui của nghệ nhân hoa lá cây kiểng các tỉnh từ Quảng Năm - Đà nẵng tới Minh Hải. Cũng từ khi ổng về Ty Văn hóa Sông Bé mới hoạt động ỳ xèo, anh Giáp Văn Thạch được lịnh đi kiếm tay nào có khả năng sáng tác. Anh Châu, tức nhà thơ Trần Bình Dương nay là phó chủ tịch Hội văn Nghệ tỉnh Bình Dương ngồi uống café kể tui nghe ảnh với ông Thạch ròm được ông Thạch nhạc sĩ phát hiện khi đang hàng ngày bị hít bụi phấn thì mang về bồi dưỡng đặng có hạt nhân nòng cốt. Anh Châu gật đầu biểu anh Giáp Văn Thạch là người dẫn dắt tụi tao vô nghề sáng tác rồi chính ảnh tiếp lửa cho tụi tao.

Cha Thạch ròm nịnh ông Út Nhân nhưng là nịnh bậy, với tính cách hách xì xằng của ông Nguyễn Quốc Nhân từng nổi tiếng mặt sắt đen sì bóp cổ đám các đoàn cải lương ná thở gánh nào như gánh đó khi gặp tui là đám ngoại vụ nhăn nhó như khỉ ăn ớt mà rên cha Út Nhân ăn chi ác đức quá... khi đó nếu không bị ông già tui sai thì sức mấy chịu “tức tốc đi trong đêm để đón xác anh về" như Thạch ròm nói. Ông già tui tư duy theo cách của ổng là chỉ trân trọng tài năng thiệt sự, ổng buồn vì thương một đệ tử có tài vắn số và lo vì thằng lính ruột chết đi lấy ai làm việc, mình ổng gánh sao hết cái Hội Văn nghệ toàn đám mới học viết lách, lại cả tờ báo Văn nghệ… lại còn cả Ban tuyên giáo tỉnh Sông Bé với tư cách chuyên viên mà tối ngày ông Mười Trận Trưởng ban, tiếp đó người thay bác Mười là chú Bảy Thỏa (1997 chia tỉnh thì về Bình Phước làm Phó chủ tịch) sai đám chị Hằng (nay 2010 là Phó Trưởng Ban tuyên giáo tỉnh ủy BD), chị Mãn chạy vô nhà líu tíu chú Chính ơi chú Chính à bác Mười hỏi, chú Bảy hỏi nên giải quyết chuyện đó... chuyện đó... thế nào. Cũng do lối tư duy bị coi là cổ hủ cản hướng ngáng đường phát tài của đám người mới lơ láo từ trong rừng ra nắm quyền mà ổng bị dần gạt ra rìa từ năm 1983 rồi còn bị xô qua cho quản lý đám ba xạo như cha Thạch ròm.

Lại nói, cha Từ Nguyên Thạch vô Hội Văn nghệ Sông Bé một thời gian rồi ngày nào cũng vô nhà tui mà năn nỉ ỉ ôi, cuối cùng rồi chả cũng được bái bai đất Thủ cuốn tượng tếch zìa Saigon.

2001 khi ông già tui đi đoàn tụ ông bà thì ông Thạch nhà thơ cùng vài nhà báo tới đặng tiễn ông già tui chuyến tàu suốt, cũng tham gia sụt sùi à ơi ví dầu chú Chính thế nọ, chú Chính thế kia… rằng thì là Phương ơi Phương à, anh nhứt định sẽ có bài viết về sự dẫn dắt của chú Chính đối với các văn nghệ sĩ văn gừng sĩ, sau khi tía lia rồi chả dzọt mất tiêu tới giờ luôn. Theo tờ danh thiếp đưa cho tui hồi 2001 chả là trưởng phòng tuyên huấn báo Người Lao động, nay hỏng biết mần cái chi?

Về quan hệ giữa hai ông Thạch với nhau thì tui không rõ, cứ theo lối hành xử khi làm việc tại nhà tui thì nhứt định anh Giáp Văn Thạch hỏng phải là bạn như ông Thạch nhà thơ khoe mà là cấp trên, sư phụ dạy nghề viết lách và ông Từ Nguyên Thạch chỉ là một trong số đệ tử của anh Thạch nhạc sĩ. Anh Châu (Trần Bình Dương) còn đang ngồi nơi ghế Phó chủ tịch Hội Văn nghệ tỉnh Bình Dương đầu hẻm nhà tui cũng đệ tử anh Thạch đó kìa. Hỏi biết liền chớ chi, anh Châu hồi đó là cặp bài trùng với Thạch ròm chớ ai.

Nói thêm, ông già tui ưa làm việc với đám thơ ca văn nghệ sỉ lẻ ở nhà đặng khi mần việc vừa uống trà vừa mặc sức uống rượu, tánh ổng vậy cả tỉnh ai cũng biết, chừng xong việc là bày trận vô cuộc nhậu liền. Trận nào cũng tiên phuông “giáp văn đá” dẫn lối mở đường ngoắc cần câu chết trước họ, còn như “từ nguyên đá” thứ gà mái gặp nhậu là lủi đâu mất tiêu.

Nói anh Thạch nhạc sĩ đụng trận là xỉn trước không phải do ảnh uống yếu mà mấy ông kia uống quá dữ. Đệ tử ông Nguyễn Chính đều thua ổng vụ rượu ở đặc diểm sáng sớm mình ổng một bình trà một lít rượu làm việc tới trưa, sau đó uống tới tối mà không hề đụng đũa một lần cũng khỏi cơm cháo nước nôi. Hic, nhậu kiểu đó lính lác sợ dài dài. Năm 2001 anh Hai Trung (tức Sáu Sang, tức Mai Thế Trung, khi đó ủy viên TW và là phó bí thơ trực tỉnh ủy Bình Dương, còn nay 2010 đương nhiệm Bí thơ); cùng anh Tư Đương (Phan Văn Đương khi đó chủ tịch mặt trận tỉnh còn nay thì chủ tịch Cựu chiến binh) về chùa Trường Thạnh ở đường Ký Con quận nhứt thắp nén nhang cho ông già tui, khi đó tui chạy ra đón ông sếp lớn rồi tháp tùng bên cạnh thì nghe anh Tư hỏi nhỏ anh Hai rằng ông Chính có nhậu hôn, anh Hai nghe hỏi thì quay dòm anh Tư mà lắc đầu, miệng kêu trời trời vậy là ông chưa nhậu cùng ổng lần nào hả...

Ậy, nói về nhậu thì Trần Bình Dương nay Phó chủ tịch Hội VN Sông Bé cũng thứ gà nòi chớ chẳng vừa, anh Châu (Trần Bình Dương) hồi đó giống hệt ông thầy lớn ở chỗ nhậu tới chết, lết chưa chịu nghỉ. Nếu hồi đó Nguyễn Chính là "chủ tịch Hội say xỉn" tỉnh Sông Bé thì "ban thường nhậu" là chú Năm Cội (phó Giám đốc cty fafim), chú Út Dũng (Giám đốc XN in), anh Giáp Văn Thạch (Phó chủ tịch Hội VN kiêm phó TBT báo VN Sông Bé), anh Trần Bình Dương (nhà thơ, biên tập viên báo VN).

Bắt giò ông Thạch ròm phát nữa, Ty Văn hóa Sông Bé sau đổi là Sở Văn hóa - Thông tin tỉnh Sông Bé không có phòng nào là Phòng Biên tập - Văn nghệ như Thạch ròm tự đặt tên rồi tự phong cho mình là phụ trách mảng văn học, nói dóc. Sở Văn hóa - Thông tin có các phòng là Phòng Văn nghệ, Trưởng phòng là chú Nguyễn Quốc Nhân, lên Phó GĐ Sở rồi về làm Chủ tịch Hội Văn nghệ sau khi ông già tui nghỉ hưu. Nói thêm, năm 1985 ông già tui gởi đơn xin nghỉ hưu rồi ở nhà luôn, mấy ông thường vụ bụng mừng rỡ mà vẫn mèo khóc chuột ấy đừng... đừng, đề nghị anh khoan nghỉ đặng còn đóng góp cho tỉnh nhà nữa chớ, tới 11/11/1987 mới buổi Hội nghị để ra "Nghị quyết số 54/QĐTU" về việc biểu quyết nhất trí đồng chí Nguyễn Chính về đuổi gà cho vợ, Điều 2 là giao UBND tỉnh mau mau ra Quyết định cho ổng nghỉ hưu. Lại nói, phòng Văn hóa quần chúng Trưởng phòng là anh Nguyễn Thế Sương (Út Sương), lên Phó GĐ Sở rồi năm 1997 đi làm giám đốc Sở VH-TT tỉnh Bình Phước. Phòng tổ chức hành chánh trưởng phòng là anh Năm Thành (Vũ Đức Thành), lên phó GĐ Sở, sau qua Chánh văn phòng UBND tỉnh rồi 1997 về làm GĐ Sở rồi đi nhận chức Bí thư huyện ủy Phú Giáo chừng hơn năm lại về làm Phó chủ tịch HĐND tỉnh Bình Dương (vừa nghỉ hưu hồi tháng 5/2010). Ông Thạch ròm chém gió nổ bậy quá xá.

Nữ trạng sư tương lai

Liên quan tới vụ đòi di sản thừa kế của ông già và coi bộ sẽ gặp tình huống như tảng đá là vật cản vô cùng chắc chắn và việc tranh chấp của thằng tui bỗng dưng muốn… thua tại Tòa án.

Trong nỗ lực tìm kiếm giải pháp để đạt ít nhất là cùng với phía bị đơn nắm chung phần cán của con dao hai lưỡi là Nghị quyết 02/2004/NQ-HĐTP ngày 10/8/2004 trước khi phiên tòa diễn ra, trên Diễn đàn luật tui đã trình bày vụ việc cùng quan điểm cá nhân để mong được sự đóng góp ý kiến của các thành viên.

Các thành viên của diễn đàn với kiến thức vững vàng về pháp luật nói chung và về mảng dân sự thừa kế nói riêng đã đóng góp ý kiến cho tui.

Vậy chớ có một nickname ngoclan_1986, theo lời các cụ dạy nhìn mặt bắt hình dong, nên nhìn nickname đó tui đoán là đờn bà, trước tiên ẻm tự xưng là Luật sư chánh hiệu con cầy tơ củ riềng, sau đó vô đề đẩy đưa nào là công nhận pháp luật xứ ta còn thế này, luật pháp nước mình còn thế kia, tiếp đó em ngoclan_1986 cao giọng nhận định rằng: “xét trên bình diện xã hội hiện nay, hễ nơi nào có nhà (luật sư họ hay nói ngắn gọn nhưng đầy đủ ý nghĩa nên bà con phải hiểu rằng ẻm muốn nói cả nhà thờ lẫn nhà chùa) đất (ta phải hiểu ngay là em ngoclan_1986 tính luôn đất nghĩa địa) là có tranh chấp…”

Ngừng một chút để lấy hơi, ngoclan_1986 ta cao giọng lên đời: “Sống ở thời điểm này, chúng ta phải thích nghi, cố gắng đừng để sự lười biếng, hời hợt chủ quan của bản thân làm mất đi quyền lợi của mình rồi trách móc Pháp luật, đòi hỏi pháp luật phải nên thế này, phải nên thế kia để bảo vệ quyền lợi cho cá nhân hay chỉ một nhóm nhỏ như mình.”

Sau khi xỉ vả một chặp, em ngoclan_1986 chợt chỉ tay vô mặt tui trợn mắt: “Cụ thể như trường hợp này, ông Chính là cán bộ tập kết, sau về tỉnh nhà làm cán bộ, ông phuongngugia qua cách trình bày đề tài Luật cho thấy cũng không phải người không hiểu biết thế cho nên lời giải thích : " Về câu hỏi rằng bao nhiêu năm mà ông Chính không đoái hoài: Vì không hiểu biết về pháp luật thừa kế nên không biết đất đai ông bà để lại đã có phần của mình, trước nay ko hề nghe ổng dặn lại cho vợ con biết. Ngoài ra tôi ko còn cách giải thích nào khác. Mấy chục năm nay anh em chúng tôi ở xa lại ko quan tâm nên cũng không biết luôn” làm sao có thể thuyết phục được mọi người và cơ quan có thẩm quyền giải quyết tranh chấp ? Chính vì vậy, tôi cho rằng bạn phuongngugia khó bề thắng kiện, nhất là khi ông Sơn là Phó chánh thanh tra Nhà nước Huyện.

Cứ cho là thằng tui khó bề thắng kiện đi, vụ này đã được tính tới và tui cùng hai anh em nữa đang nỗ lực tìm hiểu thêm về mọi góc cạnh pháp luật.

Thứ con nít mới ra lò, ăn cơm còn ít hơn bậc cha chú ăn phở vậy mà ngang nhiên phát biểu tui khó bề thắng (tức sắp thua) nhất là khi ông Sơn là quan thanh tra của huyện.

Giờ thì có ai dám thuê một nữ trang sư tương lai hỏng thèm biết hồ sơ vụ kiện là đầu cua tai nheo ra răng mà chỉ lo vểnh tai nghe ngóng rồi xác định5 tương quan chỉ căn cứ vào các bên nguyên hay bị phía nào mần quan bự tất thắng. Oái…oái.

Mẹ, mình thiệt tình cầu tiến lại bị con nhóc chế diễu, mình đang muốn điên cái đầu mà còn bị con mén ngu ngốc xớn xác chụp cho cái mũ tham lam ngu dốt bự tổ cha. Hic

Đáng tin cậy

phuongngugia tui vừa đăng ký và đã là thành viên của Diễn đàn Luật, là một diễn đàn trợ giúp pháp luật cho mọi người.

Khi post bài này, đơn giản tui muốn nhiều người sẽ cùng được hỗ trợ để hiểu biết về luật pháp.

Sau khi đọc các bài viết của Ls TranVoThienThu trên diễn đàn khi anh tham gia tư vấn cho những trường hợp khác nhau xảy ra trên lãnh vực pháp luật, tui nhận thấy Mr TranVoThienThu tư vấn hoàn toàn không như một số đông LS khác mà điển hình là công ty luật Quang Minh và một em tự xưng luật sư gì đó mà tui quên tên có số điện thoại là 0912724672 xủ quẻ giở trò ú tim mục đích để câu khách kiếm cơm dưới chiêu bài trợ giúp pháp lý.

Từ mối thiện cảm đặc biệt dẫn tới sự tin tưởng nên tôi tìm cách liên lạc với Ls TranVoThienThu và tôi đã được trao đổi trực tiếp với Mr TranVoThienThu về vấn đề thuộc về pháp luật dân sự mà tôi đang gặp, mặc dù đang rất bận với chuyến công tác tận Hà Nội, tranh thủ khoảng thời gian chờ xe tới đón anh đã tận tình góp ý về những thiếu sót của tui trong việc vận dụng quy định pháp luật vào vụ việc của mình… Mr TranVoThienThu đề nghị tôi hãy post trường hợp của mình vô diễn đàn để bà con rộng đường dư luận bàn bạc góp ý rồi trợ giúp… Trên cơ sở đó, tui nhận định Ls TranVoThienThu là một người nhiệt tình, có tinh thần giúp đỡ cộng đồng, anh đã thể hiện rõ nét tính vô tư bất vụ lợi trong khi tư vấn rất chi tiết cho trường hợp cụ thể của tôi.

phuongngugia tui thật hãnh diện vì được quen biết với LS TranVoThienThu, mong rằng tinh thần vì mọi người của anh sẽ lan tỏa khắp mọi nơi.

Nỏ ngay tình

… ngay tình, liên tục, công khai 30 năm đối với bất động sản…”

Là thằng chỉ nghiên cứu tìm hiểu cẩn thận về pháp luật dân sự về thừa kế từ sau khi gởi đơn lần đầu để khiếu nại dân sự nhưng bị Tòa án thông báo yêu cầu sửa đổi bổ sung thì mới nhận đơn. Tui nhận thấy rất nhiều bá tánh xưng luật sư mít xoài trong các điễn đàn pháp luật trên mạng internet khi tranh cãi về quyền sở hữu được pháp luật bảo vệ thường vận dụng quy định của điều 247 Bộ luật dân sự áp dụng cho luận cứ của mình để bênh vực cho những người được cho là đã thỏa mãn các điều kiện của quyền chiếm hữu theo thời hiệu mà hỏng thấy ai phân biệt rõ thế nào là ngay tình và “cách răng là nỏ ngay tình”

Qua đó tui mới ngộ ra tại sao bà luật sư Trương Thị Hòa thuộc đoàn LS tp/HCM có hai văn phòng luật sư nằm sát nhau tại tầng chệt chung cư chi đó đường Nguyễn Du quận nhứt lại được giới Thẩm phán và luật sư phía nam đánh giá là giỏi nhứt trong nghề chuyên đi bảo vệ quyền lợi của thân chủ trong các vụ kiện dân sự.

Thì ra là do người ta vận dụng chính xác các quy định pháp luật trong từng thời điểm, từng tình huống cụ thể, biết cách xây dựng luận cứ xác đáng vững chắc…

Lại nói, điều tôi trăn trở là tình tiết trong vụ kiện của gia đình tui. Trên thực tế tui không biết gì về đất đai thừa kế của ông già bởi ngay cả ổng coi bộ cũng thiệt sự không quan tâm.

Trước khi ông già mất đâu nghe ổng nói hay dặn gì liên quan tới đất đai mà chỉ dặn tui:
- Tên hồi nhỏ của bố là Võ Văn Trừ, còn tên khai sanh là Võ Văn Lợi, sau này nếu có điều kiện thì con đổi lại họ Võ cho đúng theo họ của ông nội…
- Ba anh em trai con thì bố đã cho mỗi đứa một căn nhà, chỉ còn cái Mai là chưa có gì, vậy thì còn căn nhà ở Nguyễn Trãi là bố cho cái Mai.

Mở ngoặc. Ông già tui theo đảng cộng sản và sống trong chế độ bao cấp nên không từng biết tơ hào riêng tư cái gì, vật chất cả cuộc đời ổng toàn do nhà nước lo, cho tới nay một cán bộ hàng đệ tử của ổng là chú Tư Nguyên, một cán bộ được ông già tui cho lên làm Giám đốc Nhà xuất bản tổng hợp Sông Bé và mắc sai phạm mà báo chí đăng tùm lum nên bị cho hưu non, chú Tư là láng giềng sống nhà sát bên, mới đây còn nói với tui “Chỉ có ông Võ Văn Trừ là ông già mày, chỉ riêng ổng là nằm tay gác trên trán mà chết nhẹ nhàng…”.

Cũng bởi lẽ đó mà chính tui là người tới gặp anh hai, anh em ngồi cãi lý khi tui đề nghị anh hai dọn nhà qua nhà ảnh mới xây nơi quận 8 gần ngay cầu chữ Y và giao căn nhà ở phường Bến Thành quận 1 cho chị Mai là chị gái hơn tui một tuổi. Cũng lý do đó mà nay anh hai giận tui nhưng tui tảng lờ tính cứ có dịp là ghé nhà ảnh bên quận 8 chơi như thường. Đóng ngoặc.

Sau khi chuyển hồ sơ bản photo những gì tui hiện có liên quan tới vụ đòi thừa kế của ông già cho một quan chức cao cấp của Tòa án tỉnh nhờ ”Anh coi giùm em rồi chỉ dùm em phải làm thế nào, quyền lợi của em là chính đáng nên em mới kiện cáo lôi thôi vầy chớ ổng còn sống sức mấy ổng giành giựt với ai, mà ổng còn thì đâu cần thưa kiện“.

Người nhà nước lại là dân chuyên nghiệp dạy biểu sao chưa biết nhưng tui mất mấy ngày vì câu hỏi Lý Thanh Sơn có phải là “Người chiếm hữu, người được lợi về tài sản không có căn cứ pháp luật nhưng ngay tình, liên tục, công khai trong thời hạn mười năm đối với động sản, ba mươi năm đối với bất động sản theo như quy định tại Khoản 1 Điều 255 Luật Dân sự 1995 hoặc Khoản 1 Điều 247 Bộ Luật Dân sự 2005? Lên mạng tìm hiểu thì thằng tui bị ù tai hoa mắt vì các liền anh liền chị vỗ ngực xưng luật sư thi nhau khoe hay khoe giỏi mà cãi nhặng xị náo loạn các diễn đàn pháp luật… rốt cuộc tui hỏng có được bài học nào có thể xài cho mình.

Vậy chớ những tưởng rằng xa tận chân trời mà nào hay gần ngay trước mắt. Hổm rày tập trung nghiên cứu Bộ Luật TTDS, chỉ giở Bộ Luật DS khi cần thì nay với vỡ lẽ Pháp luật dân sự (Điều 189 BLDS 2005) quy định “Người chiếm hữu tài sản không có căn cứ pháp luật nhưng ngay tình là người chiếm hữu mà không biết và không thể biết việc chiếm hữu tài sản đó là không có căn cứ pháp luật

Ô chà, hỏng lẽ từ năm 1978 sau khi bị cải tạo về quê nội nơi An Phú , Lý Thanh Sơn lại có thể “Không biết và không thể biết” đất đai là của ông bà nội va để lại được chăng?

Báo Công an Nghệ An (http://congannghean.vn/Doi_lai_tai_san_bi_chiem-details.aspx) có bài trả lời công dân đã gián tiếp phân tích thế nào là chiếm hữu ngay tình không có căn cứ pháp luật, từ đó tui mới hiểu để rồi xây dựng luận cứ cho mình nhằm bác bỏ quyền sở hữu theo thời hiệu của Lý Thanh Sơn.

Sau khi cân nhắc mọi lẽ, tui cho rằng trường hợp của Lý Thanh Sơn thuộc về chiếm hữu không ngay tình và có căn cứ pháp luật. Kết luận: Trường hợp của Lý Thanh Sơn không có căn cứ áp dụng khoản 1 điều 255 Luật Dân sự 1995 hay khoản 1 điều 247 Bộ Luật Dân sự 2005 về quyền sở hữu theo thời hiệu. Giải đáp được câu hỏi lớn này là tui tự thấy ông quan bự phó chánh thanh tra huyện Thuận An cũng chính là thằng cựu lính thủy quân lục chiến ngụy quyền Saigon Lý Thanh Sơn hết phép và đoán va sẽ chuyển hướng qua... Nhưng đó là việc sau.

Oái, rõ ra là tự mình nhát mình, vì ngu lâu nên tui tự làm rắc rối thêm sự việc, khơi khơi bỗng dưng… mất ăn mất ngủ mấy ngày vì một điều luật hỏng liên can trực tiếp tới vụ việc. Tuy nhiên cứ để đó, biết đâu lỡ ai đó lợi dụng để ăn hiếp “dân gian” là thằng tui thì sao? Hic hic.

Bài cùng chủ đề
- Luật sư tư vấn pháp luật

Phải có người đầu tiên chớ

Nói mới nói, bữa 16/8/2010 tui xuống xã An Phú xin chữ ký vô tờ giấy ghi lời kể của một nhân chứng. Sau khi lấy dấu tay của nhân chứng cùng chữ ký và số CMND cùng địa chỉ của hai người chứng kiến khác. Tui mang tờ tường trình và cam kết trong đó tui cam đoan chịu mọi trách nhiệm trước pháp luật về nội dung tờ tường trình tới UBND xã xin chứng thực chữ ký của tui kèm theo CMND theo như quy định tại Điều 5 nghị định 79/2007/NĐ-CP về công chứng, chứng thực…

Không ngoài dự đoán, cán bộ tư pháp xã An Phú Phạm Văn Xuân vừa coi xong tường trình của tui đã phẩy tay biểu không thể chứng thực chữ ký cho anh vì anh là người nơi khác, anh mời ông “này” tới đây tôi chứng thực chữ ký cho ông ta.

Nếu như rứa thì có chi để nói, là do hồi này tui rảnh quá hỏng có chiệng làm nên cố tình làm chuyện chi đó mà người khác không làm được mới chịu. Tui viện dẫn các quy định của pháp luật để yêu cầu ông Xuân chứng thực chữ ký cho tui. Cãi qua cãi lại rồi viện dẫn, rồi bác bỏ này nọ một chặp, ông Xuân đuối lý kêu tui đi ra ngoài photo CMND mang vô cho ông ta.

Khi tui mang bản photo CMND vô thì mít tờ Xuân một tay cầm hồ sơ, tay kia móc điện thoại gọi cho ai đó, chừng 15 phút sau ông Xuân nói tui không chứng cho anh được, giờ tui viết biên nhận cho anh, ngày 18/8/2010 anh tới tui cho biết kết quả.

Sáng nay 19/8/2010 tui tới trụ sở UBND xã An Phú, vừa thấy tui, cán bộ Phạm Văn Xuân đưa trả hai tờ tường trình và cam kết của tui và nói tui đã hỏi chủ tịch, hỏi tư pháp huyện rồi, không thể chứng thực chữ ký cho anh được, anh về mời ông “này” tới đây tui chứng cho ổng liền không quá 3 phút. Tui làm việc là cố gắng giúp cho dân mà thôi.

Hồi sáng trước khi đi tui đã thủ sẵn một tờ đơn gửi chủ tịch UBND xã An Phú để khiếu nại cán bộ tư pháp Phạm Văn Xuân đã có hành vi trái pháp luật khi không chứng thực chữ ký của tui. Giờ tui lấy ra nộp cho cô cán bộ phụ trách văn thơ và đề nghị cô ta viết biên nhận cho tui. Mít tờ Xuân bước tới hỏi tui sao chưa về còn làm gì ở đó, tui trả lời tui nạp đơn khiếu nại, ông Xuân hỏi lại khiếu nại vụ đất nữa à, tui trả lời không phải khiếu nại đất đai mà là tui khiếu nại anh đó. Cha Xuân chụp tờ đơn chạy ra ngoài nơi chủ tịch UBND xã Tống Văn năm (Năm “chè”) đang đứng để “trao đổi” chừng mười phút, sau đó quay vô đưa trả tui tờ đơn đã bị xếp làm tư làm tám, miệng nói anh muốn khiếu nại thì cứ khiếu nại chớ tôi đã hỏi chủ tịch rồi, không chứng thực chữ ký của anh được.

Ông quan xã bỗng dưng... nhũn như con chi chi xuống giọng nói với tui rằng:
- Tôi hướng dẫn anh từ nãy giờ mà anh còn khiếu nại là anh làm khó tôi, tôi rất dễ, chứng được thì tôi chứng cho anh liền, giờ anh về biểu ông "này" lên đây tôi chứng cho ổng liền, nếu không anh biểu anh "kia" lên đây tôi cũng chứng cho ảnh luôn...

Mặc cho thằng người nhà nước nói chi thì nói, tui cứ ngơ ngơ dạ thưa anh Xuân, tui đâu biết gì, là do mấy người trên cái trung tâm trợ giúp pháp lý tư vấn cho tui, họ biểu tui cứ khiếu nại, anh lại biểu đừng... tui hỏng biết nghe bên nào, vậy thôi để tui về hỏi lại rồi sẽ tới rút đơn khiếu nại về.

Thấy bản mặt thằng người nhà nước nhăn nhó bắt tội, tui làm phước biểu va rằng: "Tui nói thiệt anh Xuân nghe, hôm rồi tui xin chứng thực ở xã Bình Chuẩn cũng in hệt vầy, cán bộ tư pháp tên là Võ Nhựt Trình còn ghi vô tờ tường trình rằng không có cơ sở để chứng thực rồi ký tên. Anh Trình đó còn gọi cho ai đó trên phòng tư pháp huyện lại mở lớn cho tui nghe tiếng đàn bà nói không chứng được, chứng rồi mai mốt phiền lắm". Ông cán bộ tư pháp xã An Phú tướng lùn thước rưỡi quen thói nạt nộ dân vừa nghe tới đó thì gật đầu liên hồi như giã gạo, miệng nói văng cả nước miếng "ừa ừa tôi cũng gọi lên hỏi phòng tư pháp huyện, chị Lan cũng nói vậy với tui".

Tui nói:
- Hôm rồi tui đã trình bày với chị Chi Giám đốc TT pháp lý gì đó của Sở Tư pháp tỉnh, chị Chi nghe rồi gọi điện cho anh Xuân là cán bộ xã Bình Chuẩn…

Ông cán bộ tư pháp cướp lời tui:
- Anh Xuân là trưởng Ban tư pháp xã Bình Chuẩn, rồi sao nữa.. rồi có chứng hôn... rồi sao nữa?

Vân vân và vân vân.

Cán bộ tư pháp xã An Phú Phạm Văn Xuân hỏi mấy người mới có số của đồng nghiệp bên xã Bình Chuẩn để xác minh lời kể của tui:
- Ổng là người ở tp/HCM tới đây biểu mình chứng thực chữ ký... hôm rồi bà Chi nói với ông sao... dzậy à... tui cũng hỏi huyện thì bà Lan biểu không được...dzậy à... dzậy à...

Sau khi gọi điện nói chuyện với cán bộ Trưởng Ban Tư pháp xã Bình Chuẩn huyện Thuận An, ông Xuân quay qua biểu tui "Bên đó là xác nhận chữ ký cho ông Tâm chớ đâu phải anh, mà ông Tâm đó là người ở Bình Chuẩn còn anh ở tận thành phố". Tui đáp "Vậy nhưng thưa anh luật không quy định tui phải có hộ khẩu hoặc tạm trú ở xã An Phú mới chứng thực chữ ký được"... Cuối cùng, ông Xuân biểu tui chiều 2 giờ tới nhận hồ sơ và còn nói thêm rằng "Thôi tui cũng chứng đại cho anh cho rồi"

Chiều 14 giờ 30, tui tới UBND xã An Phú để lấy tờ tường trình và cam kết đã được UBND xã An Phú Chứng thực chữ ký của tui.

Cái chi cũng phải có người bắt đầu chớ, phải vậy hôn?

Bài cùng chủ đề
- Không đủ cơ sở pháp lý chứng thực chữ ký

Luật sư tư vấn pháp luật

Trước hết, bà con hãy nghe công ty luật Quang Minh tư vấn về luật:

Quyền khởi kiện đòi chia thừa kế.

Hỏi:

Tôi năm nay 70 tuổi, hiện đang sống ở Hà Nội. Trước đây có 3 người con. Tôi là anh cả, thoát ly từ khi con trẻ, một người em tôi đã hy sinh, còn một người em út hiện đang ở quê. khi bố mẹ tôi mất cách đây đã 20 năm và không để lại di chúc, do tôi đã có nhà trên Hà Nội nên em trai tôi đã ở luôn trên căn nhà trước kia của bố mẹ tôi để lại một mảnh đất rộng khoảng 1000m2.

Trước đây giữa tôi và em trai tôi đã thỏa thuận không bán ngôi nhà trên mà dành ngôi nhà đó làm nơi thờ tự. Hiện mảnh đất này đã đứng tên em trai toi trong Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất. Nhưng hiện nay do làm ăn thất bát nên em trai tôi muốn bán căn nhà trên, nhưng tôi kiên quyết không cho bán. vậy xin hỏi hiện nay tôi có quyền khởi kiện đòi chia thừa kế một phần căn nhà đó không ?

Trả lời:

Việc bạn muốn đòi lại một phần di sản mà bố mẹ bạn để lại nhưng không có di chúc phải tuân theo các quy định của pháp luật Tố tụng dân sự. Theo quy định tại điều 645 Bộ Luật Dân Sự năm 2005 thì “thời hiệu khởi kiện để người thừa kế yêu cầu chia di sản, xác nhận quyền thừa kế của mình hoặc bác bỏ quyền thừa kế của người khác là mười năm, kẻ từ thời điểm mở thừa kế”. Ngoài ra, như bạn vừa trình bày ở trên thì bố mẹ bạn đã chết cách đây 20 năm vậy thời hiệu khởi kiện yêu cầu chia di sản thừa kế đã hết; hơn nữa việc bạn thỏa thuận với em về việc chia di sản thừa kế đã hết; hơn nữa việc bạn thỏa thuận miệng không lập thành văn bản nên không có hiệu lực pháp luật. Như vậy bạn không có quyền khởi kiện đòi chia thừa kế căn nhà của bố mẹ bạn để lại nữa vì thời hiệu khởi kiện về việc này đã hết.
(Nguồn: http://www.phapluatviet.com/dich-vu-tu-van-luat/71-bat-dong-san/372-quyen-khoi-kien-doi-chia-thua-ke-.html).

phuongngugia nói:

- Thằng tui nhận định Công ty luật Quang Minh này đúng ra nên đổi là công ty đọc giúp văn bản pháp luật coi bộ có lý hơn, thằng tui đang trong hoàn cảnh tương tự như bác “Tôi Năm Nay 70 Tuổi” nghe qua bắt ngứa, vậy nên mới chõ miệng vô để tư vấn cho vị nọ như sau:

Năm nay là 2010, cha mẹ vị nọ chết cách nay 20 năm là 1990 và cũng là thời điểm mở thừa kế nên việc tranh chấp về thừa kế sẽ phải áp dụng Pháp lệnh thừa kế 1990. Căn cứ Điều 36 PLTK 1990 thì thời hiệu khởi kiện cũng vưỡn cứ đã hết. Vậy nhưng may mắn thay, năm 2004, Hội đồng Thẩm phán Tòa án NDTC ra Nghị quyết 02/2004/NQ-HĐTP hướng dẫn một số trường hợp không tính thời hiệu khởi kiện là:

2.4. Không áp dụng thời hiệu khởi kiện về quyền thừa kế
a. Trường hợp trong thời hạn mười năm, kể từ thời điểm mở thừa kế mà các đồng thừa kế không có tranh chấp về quyền thừa kế và có văn bản cùng xác nhận là đồng thừa kế hoặc sau khi kết thúc thời hạn mười năm mà các đồng thừa kế không có tranh chấp về hàng thừa kế và đều thừa nhận di sản do người chết để lại chưa chia thì di sản đó chuyển thành tài sản chung của các thừa kế. Khi có tranh chấp và yêu cầu Toà án giải quyết thì không áp dụng thời hiệu khởi kiện về quyền thừa kế, mà áp dụng các quy định của pháp luật về chia tài sản chung để giải quyết và cần phân biệt như sau:
a.3. Trường hợp không có di chúc và các đồng thừa kế không có thoả thuận về phần mỗi người được hưởng khi có nhu cầu chia tài sản, thì việc chia tài sản chung đó được thực hiện theo quy định của pháp luật về chia tài sản chung.


Cũng vẫn Nghị quyết 02/2004/NQ-HĐTP quy định tại Phần II Khoản 1 Điểm 1.1 và 1.2 hướng dẫn rằng:

1. Xác định quyền sử dụng đất là di sản
1.1. Đối với đất do người chết để lại (không phân biệt có tài sản hay không có tài sản gắn liền với quyền sử dụng đất) mà người đó đã có giấy chứng nhận quyền sử dụng đất theo Luật Đất đai năm 1987, Luật Đất đai năm 1993, Luật Đất đai năm 2003 thì quyền sử dụng đất đó là di sản.
1.2. Đối với trường hợp đất do người chết để lại mà người đó có một trong các loại giấy tờ quy định tại các khoản 1, 2 và 5 Điều 50 của Luật Đất đai năm 2003, thì kể từ ngày 01-7-2004 quyền sử dụng đất đó cũng là di sản, không phụ thuộc vào thời điểm mở thừa kế.


Như vậy, vị “Tôi Năm Nay 70 Tuổi” nọ tuy hết quyền về thời hiệu kiện đòi thừa kế nhưng lại có quyền khởi kiện người em tới Tòa án huyện nơi có tài sản để yêu cầu chia tài sản chung. Khi đã chia tài sản chung thì bắt buộc phải qua UBND xã hòa giải.

Đó mới chính là những lời tư vấn mà vị “Tôi Năm Nay 70 Tuổi” rất muốn nghe và cần phải nghe. Chắc chắn vậy.

Vụ của tui đây cũng tương tự và tui còn may mắn được một ông Thẩm phán tư vấn về trình tự thủ tục cũng như cách hiểu ngôn ngữ của các quan tòa.

“Án dân sự ở ta xử sao cũng được”.

Trịnh tiên sinh tuyên bố câu xanh rờn trước quốc hội khiến thiên hạ năm châu dám tưởng nhà mình hỏng xài luật là do hỏng có luật mà xài. Vậy mà nếu căn cứ theo quan điểm của những vị đang hàng ngày cầm cân nảy mực để nhân danh nước… lẩu mà phán quyết thì thiên hạ sắp trở lại thời 12 sứ quân lắm à. Tòa huyện vận dụng một kiểu, Tòa tỉnh lại vận dụng kiểu khác, tức là mỗi Thẩm phán có cách hiểu và sẽ áp dụng luật pháp không giống nhau cho cùng một vụ án.

Nói tới đây phuongngugia tui thấy tội nghiệp cho ông họ Trịnh dù đừng nói câu đó thì cũng đâu có ai biểu ổng bị câm hồi nào. Ấy rứa mà mới đây ngài Nguyễn Văn Hiện do bị các dân biểu dồn hỏi quá đến nỗi lúng túng nói huỵch toẹt do thiếu Thẩm phán nên phải quơ đại, vơ vét tùm lum cho đủ quân số chiến đấu. Trước sau mấy chục năm mà hai vị đứng đầu nghành Tòa án lại có nhận định in hệt nhau. Hoàn cảnh tác động tới suy nghĩ thì suy nghĩ mới chi phối hành động. Thì là logic đó chớ răng.

Lại nói, câu nói nổi tiếng của chánh tòa tối cao Trịnh Hồng Dương vô tình trở thành ngọn đuốc soi đường, thành một câu thần chú vô cùng linh nghiệm cho bọn xấu mặc áo thụng đen giải tỏa mọi cắn rứt cho lương tâm sau khi bàn tay cầm cân công lý cố tình lỡ nhúng chàm.
 
Lên đầu trang